Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 581: Ai cũng một thời trẻ trâu. (1)

Chương 581: Ai cũng một thời trẻ trâu. (1)



- Trần Thiên Thiên, lần trước hai chúng ta so tài không tính là trình độ thực sự, tôi thắng cô là nhờ ná phức hợp. Có vẻ cô rèn luyện chăm chỉ, định dựa vào sự chuẩn xác để đấu lần nữa, đúng không?

Tần An đoán được con người của Trần Thiên Thiên, tàn nhẫn với người khác, càng tàn nhẫn với bản thân, lập mục tiêu không đạt được không thôi, y không muốn bị loại người này nhắm vào, rất đáng sợ:

- Thì sao?

Tần An lấy cái ná nano ra, toàn thân phủ màu đen phát ánh kim nguy hiểm, Trần Thiên Thiên bản năng lùi lại, là dân trong nghề, cô có thể nói ngay, thứ này không thuộc phạm trù đồ chơi nữa, nó là vũ khí giết người, y muốn dùng thứ này chơi với mình?

- Nếu tôi dùng cái này, cô dám đấu với tôi không?

Trần Thiên Thiên không đáp, lẳng lặng lấy ra điếu thuốc nữa, châm lửa đưa lên miệng, ánh mắt liên tục liếc nhìn thứ hung khí kia, Tần An đã có thứ này, cô luyện tập mười năm cũng không làm gì nổi, hút một lúc không cam tâm:

- Cậu muốn sao?

- Cô đi xa ra một chút, tôi có thể bắn trúng đầu điều thuốc.

Tần An chỉ vị trí đằng xa:

- Tôi không ngốc, cậu hút thuốc tôi bắn cho.

Trần Thiên Thiên tức giận nói, bị thứ này bắn trúng thì đừng hòng còn mạng:

- Tôi không hút thuốc.

Tần An đáp tỉnh queo:

Trần Thiên Thiên lườm y một cái, nhìn quanh rồi chỉ đèn đường:

- Cậu bắn trúng nó, tôi sẽ không kiếm cậu gây phiền phức nữa.

Sân bóng của Tam Trung rộng tới bảy tám chục mét, thêm vào đường chạy bên ngoài, Tần An đoán phải tới một trăm mét, từ chỗ họ nhìn tới, cái đèn Trần Thiên Thiên chỉ không lớn hơn đầu điều thuốc là bao, dựa vào độ chuẩn xác và lực đạo của ná bình thường tuyệt đối không cách nào bắn trúng, nếu Tần An có thể bắn trúng được thì thực sự Trần Thiên Thiên không còn hi vọng gì.

Tần An giơ chiếc ná không khác gì súng bắn tỉa lên, nhắm vào đèn đường, phá hủy tài sản công cộng là thiên tính của con trái nghịch ngợm, huống hồ đây là đèn Tam Trung, bắn xong rồi chạy, Tần An chẳng áy náy gì.

Choang!

Đèn vỡ nát, ánh sáng cũng tắt vụt, chỉ là tiếng động lớn ngoài dự liệu, cả cái chùm đèn cũng lắc lư vài cái rồi rơi xuống, làm cả Tần An và Trần Thiên Thiên đều nín thở, đợi một lúc không thấy ai phát hiện ra mới chạy tới xem.

- Ầm ĩ thế, bị bắt thì sao?

Trần Thiên Thiên trừng mắt lên:

- Trừng cái gì, tôi cũng chưa chơi thứ này, ai mà biết được.

Hai người cùng nhìn cái chùm đèn dưới mặt đất, hoàn toàn bị bắn xuyên qua, thủng hẳn hai cái lỗ tròn chứ không hề có dấu vết bị móp vào, đủ chứng tỏ lực đạo kinh người thế nào.

Về cái đèn, ngay cả thi thể cũng không thấy đâu.

- Tôi thua, không chơi nữa.

Trần Thiên Thiên nuốt nước bọt, đá chùm đèn một phát, thế này thì còn đấu gì nữa:

- Không chơi nữa à? Tiếc thế, tôi còn nhớ cô mặc váy công chúa, đi tất lụa đen, giày cao gót...

Tần An nói ra là chuẩn bị sẵn, Trần Thiên Thiên vừa có động tĩnh là nhảy ngay ra sau, giơ hung khí lên toét miệng cười:

Trần Thiên Thiên thu chân lại:

- Cậu mà dám nói chuyện này với Phù Dung, tôi đá chết.

- Yên tâm, tôi không nói với chị ấy đâu, nếu chị ấy mà biết, thế nào cũng quấn lấy đòi cô... Được, được, tôi im.

Tần An giơ tay lên đầu hàng, cất ná đi:

- Tạm biệt, dù sao cũng là đồng hương, có chuyện gì cứ tìm tôi, chị Phù Dung có số di dộng đấy.

- Khoan, cho tôi mượn bắn thử vài cái đã.

Tần An thoải mái đưa cái ná cùng hộp đạn cho Trần Thiên Thiên.

Trần Thiên Thiên nhạn lấy, khóe miệng hơi nhếch lên:

- Không sợ tôi dùng nó đối phó với cậu à?

- Cô có bệnh à? Chẳng lẽ muốn giết tôi? Chúng ta thù oán lớn tới mức đó không, đừng suốt ngày dùng giọng điệu giang hồ ấy, giả lắm. Xem cách ăn mặc của cô xem, đáng lẽ phải.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch