Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 584: Thủy thủ - Năm tháng rực rỡ. (2)

Chương 584: Thủy thủ - Năm tháng rực rỡ. (2)
Từ lúc đi học đều thế, luôn là thế, bọn họ không bao giờ có chuyện phải nuốt trái đắng xuống hết.

- Chúng mày đừng xen vào vũng nước đục này, tao không sao.

Tần An nhét tiền boa vào tây cô gái, bóng lưng cô tịch rời phòng bao, đầu không quay lại:

- Nhớ đền tiền TV, Pháo Tử, mày đập nhé, đừng tính vào tao.

- Mẹ mày, Tần An, tao chưa nói hết.

- Đừng kích động, chuyện này không thể làm bừa.

Tần Tiểu Thiên kéo Tôn Pháo đang định đuổi theo:

- Mày là con một, tao cũng thế, chú út cũng chỉ có mình anh ấy, anh ấy có vợ có con rồi, mày nghĩ đây là chuyện đánh nhau giống khi còn nhỏ à?

- Cứ bỏ qua như vậy à? Nhìn nó cứ như cái xác không hồn, tao khó chịu lắm.

Tôn Pháo hét lên lại cầm chai bia nữa ném vào tường:

- Đợi anh ấy đỡ hơn... Từ nhỏ anh ấy đã rất hiểm rồi, chuyện này chưa xong đâu.

Tần Tiểu Thiên cười:

- Còn nhớ chuyện anh ấy khiến mày tự nhổ lông không?

- Cái thằng đó...

Tôn Pháo cười gượng:

- Tao sợ là sợ nó bỏ bọn mình lại, một mình làm chuyện ngốc nghếch.

..... ….

Tần An rời Tam Trung, nhìn Trần Thiên Thiên, nhớ tới năm tháng thanh xuân nhiệt huyết, hát bài (Thủy thủ) và (Năm tháng rực rỡ) thường cùng Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên khác vai nhau nghêu ngao hát, dần dần tiếng hát nhỏ đi, nhớ tới hai tên bạn đang quấn lấy Lý Ngọc, ngồi xuống bồn hoa bên đường, ngây ra đó.

Thành phố Lâu Tinh năm 1996, khu thành phố vẫn còn chưa kéo dài tới ngoại ô, quan viên mỗi nhiệm kỳ đều không tiếc công sức trồng cây cối hoa cỏ vào mỗi ngóc ngách ở cái thành phố không lớn này. Bồn hoa Tần An ngồi thuộc về một trong bốn dải xanh hoá trên con đường rộng, cho dù bên cạnh con đường này là khu thành phố cũ sắp giải tỏa, bồn hoa mới làm vẫn chỉnh tề đặt bên bức tường cũ xám xịt.

Nghe thấy có tiếng tranh cãi, ngẩng đầu lên nhìn dưới đèn đường đối diện, mấy tên thanh niên đang cầm dao giằng co với đôi vợ chồng già.

Thủ đoạn thường thấy của nhà khai phát thôi, gặp phải những hộ tử thủ thường dùng cách phi chính quy, lúc khác gặp chuyện này, có lẽ Tần An quay đầu bỏ đi, nhưng hôm nay hồi tưởng lại năm tháng thanh xuân, bất giác có chút kích động đi tới, không ngờ đi giữa đường nhận ra người quen, đó không phải bà quản lý của KTX nữ Nhất Trung sao?

Tần An sao mà quên được bộ mặt hung thần ác sát của bà ta, khiến cái miệng ngọt lịm của y khi đối diện với nữ giới luôn luôn hiệu dụng lại mất hiệu quả, không khỏi bội phục mấy thằng lưu manh kia có thể giằng co với bà ta lâu như thế.

Bà quản lý trong trường có khí thế một người giữ ải muôn người khó qua, lúc này mặt đưa đám, vô cùng đáng thương, cầu xin đối phương bỏ qua cho họ, mấy thằng lưu manh lại hùng hổ, rõ ràng là chiếm thế thượng phong.

- Con mẹ nó sao cứ dai nhách thế, tối nay vợ chồng bà xéo ngay cho bọn tôi.

Một tên cầm xích sắt rống lớn:

- Các cậu à, nửa đêm canh ba, các cậu bảo vợ chồng già chúng tôi đi đâu, trời lạnh rồi.

Bà quản lý quỳ xuống, nước mắt ngắn dài:

- Mai chúng tôi sẽ đi, nhất định sẽ đi, xin các cậu thương tình.

- Đừng có quỳ, lại giờ trò này ra, ông mày chán ngấy rồi, lần nào tới đều như thế, cho các người biết, hôm nay nhất định phải xéo.

Tên khác đẩy bà ta ra, nhổ một bãi nước bọt:

- Nhìn bà phát tởm.

- Bà ơi, hay chúng ta đi thôi, ngủ tạm trên phố một đêm, mai hẵng tính.

Người chồng ôm một cái chăn bông cũ kỹ, bước chân phập phù như có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào, nghèn ngẹn khuyên vợ:

Mấy thằng lưu manh thấy vậy đỡ hung hăng hơn:

- Bà già, đi đi, tôi không làm khó hai người nữa.

- Ông à, ông vừa mới ốm dậy, ra ngoài gió máy, chẳng may mệnh hệ gì Bà quản lý rốt cuộc lộ ra một mặt đanh đá của mình, nằm lăn trên mặt đất không chịu nhúc nhích:

- Đánh chết tôi cũng không đi, các cậu muốn đánh cứ đánh, hôm nay tôi chết luôn ở đây cho các cậu xem, đằng nào cũng không sống được nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch