Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 585: Thủy thủ - Năm tháng rực rỡ. (1)

Chương 585: Thủy thủ - Năm tháng rực rỡ. (1)



Có hai bài hát mà Tần An rất thích, là (Năm tháng rực rỡ) của Beyond và (Thủy thủ) của Trịnh Trí Hóa, hai bài này càng hát càng thấy kinh điển, càng hát càng hào hứng, cả y và Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên đều thích, ba nam nhân tay cầm chai bai, cùng ghé đầu vào một cái micro hát, hát như gào, chẳng cần biết lạc nhịp, chẳng cần biết hát có hay không.

Hát là phải có cảm giác, Tôn Pháo nói.

- Các em không hiểu, đó là bài hát của nam nhân.

Tần Tiểu Thiên ôm một cô gái còn ít tuổi hơn cả Tần Thấm, tay luồn vào áo lót của cô gái thuận tiện nhét vài tờ tiền, thấy lông mày cô gái giãn ra híp mắt cười, bàn tay cũng càng thêm suồng sã, làm cô gái mặt đỏ rực:

- Năm tháng rực rỡ là bài hát Beyond viết cho Nelson Mandela, em biết ông ấy là ai không? Là lãnh đạo người da đen ở Châu Phi, vì đấu tranh cho người da đen mà vào tù 15 năm, sau khi ra tù, ông ấy giống như con sư tử hung mãnh, xé xác đám da trắng kỳ thị chủng tộc, thành tổng thống da đen đầu tiên của Nam Phi...

Tô Pháo đã ngà ngà say khoe khoang kiến thức:

- Nam phi là nơi nào thế anh?

Cô gái ngây thơ hỏi:

- Nơi sản xuất kim cương đấy.

Tôn Pháo kéo tay Tần An chỉ cái nhẫn cưới trên tay y:

- Thấy không, đây chính là kim cương Nam Phi chính hiệu, kim cương nơi đó là tốt nhất.

Mắt cô gái sáng lên, óng ánh như kim cương nhìn nam nhân khuôn mặt hơi âm u không ngừng uống bia, ngoại trừ hát, y rất ít khi lên tiếng.

- Nhìn làm gì, cái nhẫn đó vợ y tốn công lắm mới đeo vào được, cho em em cũng không lấy ra nổi đâu.

Tôn Pháo chỉ Tần Tiểu Thiên:

- Không bằng hát vài bài, lấy thằng béo nhà em, nó mà vui lên sẽ mua cho.

- Các anh thật giàu có.

Cô gái hâm mộ lắm, trong mắt cô ba người này đều đã ba mươi mấy tuổi, có thể tính vào hàng ngũ các ông chú rồi, nhưng so với người có thể chi tiêu cực kỳ hào phóng, quần áo hàng hiệu, xe đắt tiền thì còn quá trẻ:

- Vì bọn anh khi tuổi bằng em bây giờ hát Thủy thủ, đầy khao khát về tương lai, sau khi lớn lên trải qua sóng gió vẫn nhớ tới bài hát này, bây giờ lưu hành cái gì? Chu Kiệt Côn? Ừ, hắn hát được đấy, nhưng không thể chiếm cứ những thứ trong ký ức của bọn anh.

Tôn Pháo vung tay:

- Thế hệ bọn anh phải tự mình xông pha, còn thế hệ bọn em, nếu không phải phú nhị đại, muốn hưởng thụ thành công như bọn anh, đợi tới già.

- Bọn mình tự xông pha cái rắm gì... mày biến đi.

Tần An không nhịn được cười, xoa đầu cô gái:

- Đừng nghe bọn chúng, em hát đi, anh nghe Tiểu Thiên nói, em hát hay lắm, còn định làm ca sĩ phải không?

- Vâng.

Cô gái nghe lời, chọn một bài hát:

Màn hình xuất hiện một cô gái ăn mặc lộng lẫy đứng bên micro, khóe miệng mang nụ cười, mày cong cong như con tiểu hồ ly đang đắc ý vì làm chuyện xấu.

Cô gái nhận ra ba nam nhân sắc mặt khác lạ, ngại ngùng nói:

- Chắc các anh không thích cô ấy hát, em thì thích lắm, để em..

- Tắt đi.

Tần Tiểu Thiên lạnh lùng nói:

- Dạ?

Cô gái không nghe rõ:

- Tắt đi.

Tần Tiểu Thiên rống lên, đống thịt mỡ trên mặt rung rinh, hung dữ đưa cánh tay nần nẫn thịt ra:

Cô gái sững sờ đứng ngây ra đó, Tần Tiểu Thiên cả ngày cười hì hì, có chút thô bỉ, chưa bao giờ nổi giận, lóng ngóng cầm điều khiển lên sợ hãi rơi xuống, Tôn Pháo sẵn chai bia trong tay ném thẳng tới.

Choang! Màn hình tinh thể vỡ tan nát, cô gái cứng người, không dám nhúc nhích, hình ành kia cũng như tan tành thành vô số miếng kính vỡ, biến mất.

- Làm gì thế, dọa cô bé sợ.

Tần An đứng lên an ủi:

- Không liên quan tới em, hai đứa nó lên cơn đấy.

- Đi, giết đôi cẩu nam nữ đó.

Tôn Pháo chỉ mặt Tần An chửi bới:

- Mẹ mày, đừng suốt ngày trưng bộ mặt người chết ra nữa, chúng ta sợ ai chứ, không giết hắn, cả đời này mày cũng phế luôn.

Ba người đánh nhau không phải lần đầu, chưa bao giờ chịu thiệt thòi, dù đối phương đông hơn cũng có thể kéo theo mấy tên.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch