- Cố gắng làm bài, không được bỏ, đừng để cha em mất mặt thêm nữa.
Đối với một giáo viên mà nói, nếu con trai thành tích kém cỏi ở chính môn mình dạy là chuyện vô cùng mất mặt, nếu con mình mà không dạy được thì còn dạy ai? Hoàng Diệu Hoa khẽ nhắc, ông còn là thầy giáo của Tần Hoài:
- Em làm xong rồi mà.
Tần An lấy bái thì đưa cho Hoàng Diệu Hoa xem, lúc này mới được nửa tiếng:
Hoàng Diệu Hoa nửa tin nửa ngờ cầm bài thi lên xem, vừa xem vừa gật gù:
- Được rồi, em ra ngoài đi, ở đây sẽ ảnh hưởng tới các bạn khác.
Tần An lề mề lê chân ra khỏi phòng học, ra tới cửa thò đầu vào nhìn, Diệp Trúc An nháy mắt với y một cái, Tần An hiểu ý, chạy xuống thang đợi.
Ba lớp năm thứ ba đang thi còn năm thứ nhất và thứ hai đang học, Tần An một mình lang thang rất bắt mắt, nhiều giáo viên nhận ra y chỉ lắc đầu cảm thán thay cho Tần Hoài.
Đợi nửa tiếng thì Diệp Trúc Lan cũng chạy khỏi phòng học, cả hai nhanh chóng vượt qua vườn trè, tới bãi của mình, cây trà bốn phía vẫn tươi tốt rậm rạp bao phủ, đây là vùng trời nhỏ mà chỉ hai bọn họ biết.
Diệp Trúc Lan háo hức lấy hộp cơm từ trong cắp ra khoe:
- Mình mang theo món ăn ngon này, cha mình đi công tác mang về đấy.
Đó là cái hộp LOCK& LOCK hiếm có vào thời bấy giờ, một hàng tôm bóc vỏ xếp thành vòng tròn đẹp đẽ, thịt tôm chắc nịch, lấp lánh ánh dầu, dưới tôm là cơm trắng và dưa chuột cắt lát.
- Đây là tôm Alaska, cậu nếm thử đi.
Diệp Trúc Lan gắp một con tôm đưa tới miệng Tần An:
- Bạn ăn trước đi.
Tần An tránh sang một bên:
- Vì sao?
Diệp Trúc Lan xụ mặt, sáng nay cô tốn công xếp hộp cơm thật đẹp mang tới ăn cùng với Tần An, vậy mà y lại chẳng để tâm, cho con tôm vào mồm, ngậm đũa, ngữ khí có chút dỗi:
- Ăn thử đi, ngon thật mà.
Lần này thì Tần An không từ chối nữa, ăn tôm rồi còn ngậm đũa không chịu buông, cười híp cả mắt lại.
Diệp Trúc Lan chẳng hiểu gì, sờ má mình, chẳng lẽ mình dính cái gì trên mặt... Á, không phải, vầng đỏ lan ra khắp người, Diệp Trúc Lan vung tay đấm Tần An.
- Hiểu rồi chứ, cái thói xấu ăn xong cứ ngậm đũa của bạn không tốt đâu.
Mặc dù Tần An có gặm cả cái đũa cũng chẳng cảm thấy có vị gì của Diệp Trúc Lan, nhưng cả hai đều hiểu động tác nhỏ đó có ý nghĩa khác, làm tim đập không thôi.
- Ăn hết rồi...
Tần An há miệng thật to:
- Không cho cậu ăn nữa.
Diệp Trúc Lan quay người đi, làm bộ giận rồi, trước kia cũng làm như thế, chẳng nghĩ nhiều, nhưng từ sau khi Tần An thổ lộ, cô phát hiện ra hai người đút cho nhau ăn hình như là chuyện rất xấu hổ, chẳng phải đó gọi là hôn gián tiếp sao?
Tần An lấy trong cặp ra một thanh chocolate bọc giấy bạc:
- Mình cũng có thứ cho bạn.
Rất nhiều chocolate, đủ các vị khác nhau, đều do An Thủy cho.
- Chocolate đen, chocola sữa, chocolate trắng, chocolate hạnh nhân, ôi, cả chocolate hoa quả nữa này... Mình phải ăn loại nào đây?
Diệp Trúc Lan nhìn đống chocolate mà rầu rĩ:
- Trước tiên ăn cái này.
Tần An lấy ra một cái cục đen xì xì:
Diệp Trúc Lan ghé mũi tới hít hít cái thứ đen xì xì như cục đất, bây giờ Tần An làm cái gì cũng rất đáng nghi:
- Vì sao, cậu ăn trước cho mình xem đi.
- Đây là chocolate mình làm đấy.
Tần An bất mãn nói:
- Cậu làm chocolate á, dạy mình, dạy mình đi.
Diệp Trúc Lan lắc tay Tần An, cô nàng này cái gì mới mẻ cũng hứng thú:
- Đầu tiên là bẻ nhỏ một ít chocolate, sau đó cho vào nồi đun, đợi nó chảy ra, đổ vào bát đợi lạnh, thế thôi.
Ở cái thị trấn nhỏ này muốn mua bột chocolate cũng không có mà mua, Tần An không thể thực sự làm chocolate:
Diệp Trúc Lan cầm những thanh chocolate tạo hình đẹp đẽ lên:
- Cậu bẻ ra để làm cái... cục này á?
Tần An muốn đập đầu vào vào gốc cây, mình đi trước thời đại rồi, bây giờ các cô gái còn chưa biết hàm nghĩa đặc thù của chuyện tự làm chocolate, nên vốn là chuyện lãng mạn hết sức, tới chỗ nha đầu này lại biến thành ăn uống đơn thuần, phí công.