Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 60: Tự làm chocolate. (2)

Chương 60: Tự làm chocolate. (2)


- Mình đem cho cậu tôm bóc vỏ mà mình thích ăn nhất, cậu thì cho mình cái thứ xấu xí này, vậy mà còn nói tốt với mình.

Diệp Trúc Lan vẫn phụng phịu:

- Vậy thì trả cho mình đây.

- Không trả.

Diệp Trúc Lan dấu "cục" chocolate sau lưng:

- Để mình ăn thử trước đã, nếu ăn không ngon mới trả.

- Vậy ăn đi.

- Không ăn, đen xì xì, ăn dính vào răng cũng đen, không cho cậu cơ hội trêu mình đâu.

Diệp Trúc Lan hếch cái mũi nhỏ đắc ý:

- Bóc cho mình thanh chocolate trắng.

- Vậy phải đút tôm cho mình.

.......

Mùa thu gió nam chuyển hướng, hơi nóng xua tan, trời mát dần.

Giờ ngủ trưa, Tần An dựa vào vách tường, nhìn Diệp Trúc Lan ở phía trước, khóe miệng còn có dãi chảy dài, mái tóc chưa dày và mượt lắm hơi hung hung, khóe mắt hơi xếch lên một chút, hai hàng môi hồng khép hờ như cười mà lại không phải cười, giống như đang mơ thấy một giấc mơ ngọt ngào vậy.

Cho dù Diệp Trúc Lan đang chìm trong giấc mộng, nhưng chỉ nhìn qua ai cũng thấy đây là một cô gái có tính cách hết sức hoạt bát đáng yêu.

Ai có thể ngờ về sau cô bé này thành nữ cường nhân khiến không biết bao năm nhân phải cúi đầu, biến thành trò chơi, thành thứ giải trí của cô, là ai đã làm vấy bẩn tờ giấy trắng kinh khiết này?

Tần An cứ ngây ra nhìn, đôi lúc hốt hoảng tựa như giấc mơ, từng không biết bao nhiêu lần mơ thấy cảnh này, chỉ cần ở bên cạnh, lặng lẽ nhìn Diệp Trúc Lan là đủ rồi, hạnh phúc tới không muốn tỉnh lại.

Bây giờ y phát hiện mình tham lam hơn rất nhiều, muốn mãi mãi nắm bàn tay nhỏ đó, muốn hôn lên cánh môi lúc nào cũng cong lên một cách tinh nghịch kia, muốn ôm siết cô vào lòng, vùi đầu giữa cổ cô ngửi lấy hương thơm thoang thoảng mùi táo xanh.

Không chỉ có Tần An đang nhìn Diệp Trúc Lan mà còn có Triệu Vệ Quốc đang tranh thủ giờ ngủ trưa ôn bài cho môn thi buổi chiều, hắn tận mắt nhìn thấy Tần An và Diệp Trúc Lan tay trong tay từ ngoài trường đi về, hiển nhiên Diệp Trúc Lan nộp bài thi xong là đi cùng Tần An, cũng không biết hai người họ làm gì, không phải là làm chuyện không biết xấu hổ chứ? Càng nghĩ càng muốn phát cuồng, bút chì trong tay "rắc" một cái.

Tần An nhíu mày quay lại, chỉ Diệp Trúc Lan đang ngủ, đưa tay "suỵt" khẽ một cái, còn lấy ná ra đe dọa.

Triệu Vệ Quốc tức lắm, nhưng không dám phản ứng, hắn biết Tần An bắn ná cực chuẩn, hơn nữa thằng này luôn là dạng dám nói dám làm, hồi năm thứ nhất bị lưu manh năm thứ ba chặn đường dùng ná bắn bị thương hai người, nếu không phải có cha làm giáo viên thì bị kỷ luật nặng rồi.

Tần An cũng chẳng có chút xíu thiện cảm nào với Triệu Vệ Quốc, sau này Triệu Vệ Quốc thi đỗ vào Nhất Trung, còn y và Diệp Trúc Lan học ở Nhị Trung, tên này còn thường xuyên tới Nhị Trung tìm Diệp Trúc Lan, giọng điệu oán trách Diệp Trúc Lan không chịu nỗ lực học tập, mất đi cơ hội ở bên hắn, thuộc loại tự đại đáng ghét.

Giờ ngủ trưa kết thúc, tiếng chuông đánh thức học sinh khỏi giấc mộng đẹp.

Hai hàng lông mi thanh tú của Diệp Trúc Lan khẽ động đậy, cặp mắt đang nhắm nghiền khe khẽ mở ra nhìn về phía Tần An, rồi hai hàng môi cũng hé một nụ cười như hoa tươi đón gió xuân, lộ ra hàm răng trắng như bạch ngọc.

Môn thi đầu tiên buổi chiệu là hóa học, giám thị là hiệu trưởng Chu Văn Lương, đồng thời dạy hóa ở lớp 69.

Vật lý, hóa học là hai môn Tần An và Tôn Pháo cực giỏi, chẳng phải vì thiên phú hay say mê gì hết, chẳng qua là hai thằng phá hoại tìm được ở trong hai môn học này có lý luận, trí thức để bọn chúng ứng dụng vào những trò phá làng phá xóm mà thôi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch