Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 608: Ném thia lia. (2)

Chương 608: Ném thia lia. (2)


- Bác hai thật có tầm nhìn, phương nam vẫn còn thói quen canh tác dựa vào nhân lực, mức độ cơ giới hóa gần như bằng không, máy móc cỡ nhỏ sẽ rất có thị trường.

Tần An nghiêm túc suy nghĩ, trong tay có tiền, bác hai lại cần giúp, hơn nữa là vụ đầu có triển vọng, không có lý do gì để từ chối:

- Cháu gọi điện cho Laura Lý, chuyện này cháu chỉ phụ trách ký tên thôi, quá trình đàm phán cụ thể sẽ do cô ấy làm.

- Được.

Tần Hướng Sơn kỳ thực không phải không thể kiếm được nhà đầu tư, nhưng ông rất tự tin vào lần đầu tư này, chẳng thể nào không kéo người nhà vào mà lại đi tìm người ngoài:

- Chuyện này lần sau bác gọi một cú điện thoại, hoặc bảo cháu tới là đủ...

Thấy Tần An có vẻ tính chạy đi chơi với đám Tôn Pháo, Tần Hướng Sơn giữ lại:

- Đầu tiên bác vốn muốn hợp tác với An gia, nhưng An Hứa Đồng đang thu mua một công ty máy kéo Đức, vụ này quá lớn bác không đủ tư cách chơi cùng ông ta. Sau đó ông ấy mới giới thiệu Duy An cho bác, bảo bác sao người nhà không tìm lại tìm người ngoài, lúc đó bác mới biết trong nhà có thần tài... Ài, nói thật, Tần An, cháu bán cổ phiếu Ái Đạt sớm quá, bọn họ sớm muộn cũng lên TTCK nước ngoài...

Lúc này Tôn Pháo đứng bên hồ, nhìn mặt nước mênh mông vẫy tay gọi:

- Ê, tới đây, chỗ này ném thia lia hay đấy.

Tần An mồm vâng dạ hời hợp đáp qua loa cho có, Tần Hướng Sơn chỉ biết lắc đầu thả cho y chạy đi chơi với đám Tôn Pháo, ông phát hiện thiên phú của Tần An từ lâu, muốn hướng y theo đường kinh doanh, xem ra hứng thú của của đứa cháu này không lớn, cũng không biết nó thích cái gì.

- Này, ném đồ xuống hồ bị phạt đấy.

Tần An từ xa bắc tay làm loa hô:

- Xem ai ném xa hơn.

Tần Tiểu Thiên lờ đi, nhặt mấy cục đá, hạ thấp người xuống lia ra, cục đá liên tục nảy trên mặt nước để lại từng vòng nước:

- Tuyệt vời, trấn Thanh Sơn toàn ao nhỏ, chơi không đã.

- Toàn bốc phét, ngay cả ao nhỏ trước nhà mình mà các cậu có ném qua được đâu.

Lý Ngọc rất không nể mặt vạch trần hắn:

- Đó là bọn mình chưa chơi thật, Tôn Pháo, đấu một phát, để Tần An làm trọng tài.

Tần An hô ba hai một, hai người đồng loạt ném ra, Tần Tiểu Thiên dùng lực quá mạnh, không giữ được góc độ, cục đá đâm thẳng xuống nước, còn cục đá Tôn Pháo ném đi nảy bảy tám lần.

- Lần này không tính, tao bị trượt chân.

Tần Tiểu Thiên là thằng chúa giở quẻ:

- Thua rồi con không nhận, nếu thi thế vận hội, người ta có cho mày thi lại không?

Tôn Pháo không chịu:

- Nhìn đây này...

Tần Tiểu Thiên kệ phản đối, nhặt cục đá nữa ném đi, lần này được mười cái, xa hơn Tôn Pháo, reo hò:

- Chiến thắng!

- Mày ném lại không tính, tao thắng.

Tôn Pháo gân cổ lên:

Tần Thấm thấy hai người họ chơi rất vui cũng học theo nhặt đá một cục đá ném đi, chẳng nảy được cái nào, không cam tâm lại nhặt cục đá nữa.

- Tần Thấm, đứng bắt chước hai đứa ngốc đó, làm thế là không đúng, không được ném đá xuống hồ.

Tần An giúp Tần Thấm lau tay, kéo nó sang một bên, hai thằng kia thì hết thuốc chữa rồi, nhưng mầm non đất nước thì không thể bị độc hại:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch