Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 609: Hai thằng khốn kiếp. (1) (1)

Chương 609: Hai thằng khốn kiếp. (1) (1)



- Mấy đứa kia, hết lần này tới lần khác ném đá xuống hồ, phạt mỗi đứa năm đồng.

Một bác gái đeo băng đỏ đong đưa thân hình phì nộn đi tới, chỉ mặt Tôn Pháo vừa há mồm ra:

- Cấm cãi, tôi chú ý rất lâu rồi.

Lý Ngọc bước lên vặn ngay:

- Chú ý lâu rồi sao bác không ngăn, mà giờ tới phạt?

- Này, tôi làm việc không cần cháu chỉ đạo, dù sao công viên có quy định, ném đồ vật xuống hồ, mỗi lần năm đồng, vừa rồi đáng lẽ phải phạt mấy trăm đồng, nhưng thấy các cháu con nhỏ nên phạt nhẹ.

Bác gái liền lấy quy định ra dọa:

- Được rồi, để mình nộp phạt.

Tần Tiểu Thiên hôm nay đi chơi được cha hắn cho nhiều tiền, lấy ra 15 đồng, nộp phạt của hắn, Tôn Pháo và Tần Thấm:

- Khoan, vé phạt đâu?

Lý Ngọc lần nữa ngăn cản, với cô tiêu hoang phí dù chỉ một đồng cũng thấy xót xa:

- Bác.. không mang.

Bác gái lúng túng:

- Không có vé bọn cháu không nộp phạt.

Lý Ngọc đắc ý lắm:

- À, đây rồi.

Bác gái hết cách, lục túi lấy xấp vé phạt ra, đưa họ ba vé rồi thu tiền:

Nhìn bà ta hậm hực bỏ đi, Tần Tiểu Thiên lấy làm lạ:

- Vừa rồi còn nói không mang vé mà?

- Bà ta mà viết vé phạt thì thành tiền công, không đút vào túi được chứ sao.

Về mặt này Lý Ngọc hiểu hơn hai thằng kia nhiều, Tần An nãy giờ chỉ đứng nhìn thầm gật đầu, bọn Tôn Pháo chơi với Lý Ngọc cũng có cái lợi.

- Ném thêm vài lần nữa, phạt những năm đồng mà, chơi cho đã.

Tôn Pháo rất tiếc tiền:

- Mày nghĩ đó là tiền mua vé chơi à, đi thôi, đừng làm hư Tần Thấm, mà cái hồ này phải bảo vệ, chị dâu tao dựa vào nó kiếm tiền đấy.

Tần An nắm tay Tần Thẫm dẫn đi:

- Chị dâu mày định nuôi cá à?

- Nhìn thấy cái hội sở đang xây kia không?

Tần An chỉ hội sở Lạc Thần:

- Chọn vị trí nơi đó là vì có cái hồ nước rộng này, khách chỉ cần mở cửa sổ ra là có thể thấy nửa phong cảnh công viên, bọn mày ném đồ vật bừa bãi xuống hồ, nơi này trở nên bẩn thỉu thì ai muốn nhìn, rồi gió đưa mùi tới còn làm ăn gì được.

- Tần Thấm cũng ném mà.

Tần Tiểu Thiên tố cáo, bị Tần Thấm lè lưỡi ra trêu:

- Tần An, thành tích thi giữa kỳ của tao và Tiểu Thiên đều tăng mạnh, mày hứa rồi phải nhớ đấy nhé.

Tôn Pháo nhắc nhở:

- Tao nói là giữ lời, bọn mày cũng đã đủ tiêu chuẩn đâu.

Tần An quay sang Lý Ngọc:

- Công lớn là của bạn, mình sẽ có quà.

- Cán ơn.

Lý Ngọc không khách khí:

Bọn họ đang nói chuyện, bỗng đâu có một nữ nhân trẻ hùng hổ đi tới, chỉ mặt mắng:

- Cái đám nhà quê kia, có tố chất một chút được không? Tưởng đây là ao ở quê mấy đứa đấy à, tùy tùy tiện tiện ném đồ vật xuống đó.

- Cô không phải là đồ nhà quê thì làm sao biết chúng tôi ở quê ném đồ xuống ao?

Lý Ngọc vẫn đang khó chịu vì vừa rồi bị phạt tiền thì có người tự đâm đầu vào họng súng:

- Cô Vương.

Tần An quay sang có chút ngạc nhiên, nữ nhân trẻ đó chính là giáo viên tiếng Anh của Tần An, có một lần y ngồi làm bài tập vật lý trong giờ tiếng Anh, ấn tượng của Vương Khiết với y đã không tốt, nhưng chủ yếu nhất vẫn là tại Đường Mị. Đường Mị có rất nhiều sách quý, lại hay mang tới trường khoe, một lần Vương Khiết mượn sách Đường Mị xem, Đường Mị vẫn câu nói đó, "cô xem không hiểu đâu", Tần An nghe thấy chướng tai mới bảo " có khi cô giáo Vương hiểu đấy", thế là bị Vương Khiết cho rằng vào hùa với Đường Mị trêu mình.

Vương Khiết thấy Lý Ngọc cãi lại mình thì càng giận:

- Còn nghĩ mình làm đúng à, vừa rồi tôi ngồi trên thuyền cúi xuống xem cá, thế là một cục đá bay tới, trúng vào mặt, nếu mà để lại xẹo thì chuyện này chưa xong đâu.

Tần An lúc này mới chú ý mặt Vương Khiết có vết đỏ, hẳn là tác phẩm của viên đá chiến thắng do Tần Tiểu Thiên ném ra rồi:

- Xin lỗi cô Vương.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch