Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 610: Hai thằng khốn kiếp. (1) (2)

Chương 610: Hai thằng khốn kiếp. (1) (2)


Vương Khiết hừm một tiếng, dù sao là học sinh của mình, lại xin lỗi rồi, không thể làm quá, đùng đùng nổi giận bỏ đi.

- Nữ nhân này mà gặp phải xã hội đen Đài Loan bọn tao đừng nói là một vết đỏ, thế nào cũng bị tạt a xít.

Tần Tiểu Thiên cũng đoán được mình gây họa:

- Trước kia mày toàn nói Đài Loan tốt đẹp, trấn Thanh Sơn toàn lưu manh, sao bây giờ Đài Loan có cả xã hội đen rồi... Hô hô hô, hóa ra toàn bốc phét.

Tôn Pháo tóm được sơ hở trêu ngay:

- Tao nói chuyện trong phim thôi, dù sao tao chưa bao giờ thấy.

Tần Tiểu Thiên cãi lại:

Hôm nay Tần Hướng Sơn lên thành phố là có việc làm, ở lại một lúc rồi gửi đám Tần Tiểu Thiên cho Lý Thục Nguyệt chơi, bọn họ đi quanh hồ một vòng, có điều toàn là mấy trò như nhà gương, đu quay, lái máy bay, đều không hợp khẩu vị của học sinh cao trung như Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên, ngược lại Tần Thấm và Lý Ngọc lại chơi cực vui.

Phải nói người hưng phấn nhất là Lý Ngọc, điều kiện gia đình cô dù ở trấn Thanh Sơn cũng thuộc loại nghèo khó, lên cao trung lo tiền học còn trầy trật mới đóng được. Thế nên được tới công viên, vườn thú chơi với cô mà nói là mơ ước xa xỉ, nhìn Lý Ngọc say sưa cùng Tần Thấm chơi những trò chơi trẻ con đã cũ từ đời nảo đời nào hiện giờ đứa trẻ lớn lớn một chút là chẳng thèm tới công viên chơi nữa, tiếng cười giòn tan của cô khiến ba đứa con trai không khỏi chạnh lòng, dù buồn chán vì không có gì chơi cũng không nói lời nào cả.

Hôm sau chủ nhật, từ sáng sớm ba người Tôn Pháo tới nhà Tần An ở tiểu khu chơi, Lý Thục Nguyệt bận việc, trong nhà chỉ có Tần An và Tần Thấm.

- Chẳng có cái hay cả.

Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo lục lọi phòng Tần An một hồi, hết sức thất vọng, không có máy chơi game, không có đồ chơi gì hết, chỉ sách là nhiều:

- Bản màu tổng hợp Họa thần năm 1996 thế nào? có cả mấy kỳ chưa xuất bản đấy.

Tủ sách bị bỏ qua của Tần An mới thực sự nơi chứa bảo bối:

Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo mắt sáng như đèn pha, lập tức lao vào tranh nhau, mở mắt trừng trừng nhìn nhau.

- Tao xem trước.

- Nhìn hai đứa mày kìa, thật xấu hổ, tranh giành nhau thành nghiện rồi à?

Tần An đá hờ một phát, hai thằng này kèn cựa nhau từng ly từng tý một, không biết dựa vào đâu cả chị An Thủy lẫn chị dâu đều cho rằng lớn lên chúng có thể tự giải quyết chuyện của mình, y không có tí lòng tin nào:

Tần Thấm hết sức thuần thục lục tủ Tần An kiếm một cuốn truyện tranh xem, nó chưa đọc được nhiều, bình thường đều do mẹ và chú đọc cho nghe, chuyện trong đó đều nghe rồi, chủ yếu là xem tranh.

- Mình đi nấu cơm cho.

Lý Ngọc không mấy hứng thú với truyện tranh, lật xem vài trang chẳng hiểu, chủ động nói:

- Các bạn là khách, để mình làm, bây giờ còn sớm lắm, xem TV đi.

Tần An bật TV lên, đưa điều khiển cho Lý Ngọc:

- Cứ để mình làm, ở nhà mình nấu nướng quen rồi.

- Lo mình không biết nấu ăn, lát nữa không ăn được chứ gì?

Tần An cười:

Lý Ngọc cười không đáp, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo ngay cả cơm rang trứng còn làm không ra gì, cô chẳng mấy hi vọng vào Tần An.

- Nếu mình không biết nấu cơm thì chị dâu mình đã chẳng bảo trưa nay bọn mình tự lo rồi, yên tâm, tuy không phải đầu bếp, nhưng làm vừa miệng vẫn được.

Tần An gõ gõ bàn hỏi:

- Ê, buổi trưa bọn mày muốn ăn gì?

- Tùy.

Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên mắt chăm chăm vào cuốn truyện màu đặt giữa cả hai, chẳng thèm ngẩng đầu lên:

- Lát nữa bọn mình đi chợ, chợ ở đây thôi, bạn thích ăn gì cứ chọn, hai thằng đó khỏi quan tâm.

Đối với Tần An mà nói hai thằng kia không được tính là khách, có gì cho chúng nó bỏ bụng là tốt rồi, chỉ cần chiêu đãi tốt Lý Ngọc là đủ:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch