Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 621: Ba người cùng chơi. (2) (1)

Chương 621: Ba người cùng chơi. (2) (1)



Đường Mị vẫn ngồi nguyên trên ghế, hơi hậm hực:

- Chị nói xem bao giờ Tần An mới chịu lớn đây? Chơi với Tần Thấm không biết trời đâu đất đâu, cùng Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên nghịch ngợm đã đành, chơi với con gái mà cũng hăng hái như thế.

Lý Thục Nguyệt ngồi xuống cùng Đường Mị đắp chung cái chăn, tắt TV đi:

- Đó mới là ưu điểm của Tần An, lúc nào cũng khiến người ta có cảm giác nó đang hưởng thụ cuộc sống, bất kể vui chơi, học tập đều tràn ngập say mê hứng thú cho nên mới có thành tích bây giờ. Đường Mị, mặc dù em trông có vẻ chững chạc, nhiều chỗ biểu hiện còn hơn cả Tần An, nhưng chị nói việc Tần An kỳ thực càng có ý nghĩa hơn em, em có thừa nhận không? Không phải là người nhà mà chị khen nó đâu.

Đường Mị lắc đầu.

- Em và Tần An kỳ thực giống nhau lắm đấy, đều rất thông minh, đều kiêu ngạo, thích làm gì là làm không thèm để ý tới cái nhìn của người khác, chắc em còn nhớ chuyện nó dứt khoát mặc cái áo len mà chị cũng thấy rất khó coi kia.

Lý Thục Nguyệt kéo Đường Mị lại gần, kỳ thực lâu rồi muốn nói chuyện nghiêm túc với cô bé này:

- Nhưng mọi người không vì thế mà xa lánh nó, Tần An kiêu ngạo, lại không xem thường người kém hơn mình, nó chân thành đối đãi với những ai chân thành, nên có rất nhiều bạn, ai biết nó rồi đều thích chơi với nó. Còn em thì sao? Em có bạn bè không? Đường Mị, em giống như xoáy nước giữa biển, làm người ta không dám tới gần. Tôn Tôn và Diệp Tử đều là hai cô bé ngoan, vì sao em từ chối làm bạn với nó?

Đường Mị không trả lời mà hỏi lại:

- Vậy sao chị không tránh em.

Lý Thục Nguyệt thương hại vuốt ve tóc Đường Mị:

- Những lời vừa rồi chị chỉ nói tới người cùng tuổi với em, chị khác, chị lớn hơn, huống hồ ông nội luôn dạy con cháu Tần gia có thể bất tài, vô dụng, nhưng sống phải đường đường chính chính. Chị biết em bối cảnh không đơn giản, nhưng chị không mưu đồ gì của em, chị biết em kỳ thực là cô gái tâm địa tốt, Tần Thấm cũng thích em.

Đường Mị chẳng bao giờ tâm sự với người khác, khẽ dựa đầu vào vai Lý Thục Nguyệt:

- Em không cần bạn, bọn họ đều là lũ trẻ con ngốc nghếch.

- Em có, em chỉ cố tình phủ nhận thôi, em thấy Tần An giống mình, song lại có nhiều bạn bè, nên em đều không thích họ, em muốn Tần An nên sống kiêu hãnh không cần để ý tới người em cho là ngốc nghếch trẻ con..

Trong khi Đường Mị và Lý Thục Nguyệt tâm sự, Tần An và Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan chơi tưng bừng, cuối cùng tay ai cũng đỏ rát, không chịu cho người khác đánh, lúc này rượu cũng đã ấm rồi.

Tần An lấy bình rượu hoa quả cỡ lớn ra, lấy cốc trên bàn rót hai cô gái uống thử.

Diệp Trúc Lan cẩn thận ngửi thử, có chút hơi rượu, giống rượu ngọt năm mới, lại còn mùi hoa quả dễ chịu, thè lưỡi nếm, cực ngon, thế là uống ực một cái hết luôn, chẳng thấy có chút cảm giác nào. Tôn Tôn thì từng uống ở nhà rồi, chỉ có điều cô không thích uống nước ngọt, nên chưa bao giờ uống nhiều.

Tần An nhìn cái cô gái cười gian xoa xoa tay, trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu, vừa rồi chỉ làm nóng không khí thôi.

Cả ba đổ xúc xắc, Tần An 6 điểm, Diệp Trúc Lan 5, còn Tôn Tôn chỉ được 3, cô còn len len kéo ga trải giường cho xúc xắc lăn thêm, vậy mà vẫn chỉ được 5 điểm.

- Tôn Tôn, chàng trai bạn thích bao nhiêu tuổi?

Tần An hỏi ngay:

- Oa, Tôn Tôn, bạn thích ai, vậy mà giấu mình.

Diệp Trúc Lan reo lên:

Tôn Tôn tai nóng rực, cầm cốc rượu lên uống cạn, phủ nhận ngay nếu không Diệp Trúc Lan mà nổi hứng tò mò sẽ truy hỏi tới cùng:

- Mình nhận phạt vì không muốn trả lời câu hỏi vớ vẩn này.

Tiếp tục ném xúc xắc, Tôn Tôn chiến thắng, đôi mắt giảo hoạt như hồ ly đảo quanh tìm con mồi, phải tranh thủ cơ hội này hỏi chuyện giữa Tần An và Diệp Trúc Lan, xem xem Tần An có phải thường xuyên cùng Diệp Trúc Lan thân mật rồi lại tới trêu chọc mình không:

- Diệp Tử, lần gần đây nhất bạn và Tần An làm chuyện xấu là khi nào?

- Thứ sáu...

Diệp Trúc Lan mặt đỏ như tôm luộc, ấp a ấp úng:

- Tối hôm đó bạn về phòng ngủ trước, Tần An nói dẫn mình đi ngắm cảnh, sau đó hôn trộm mình.

- Ngắm cảnh rồi hôn trộm?

Tôn Tôn trừng mắt nhìn Tần An, cái cớ đó mà cậu ta cũng nghĩ ra được, còn từ "trộm" càng hoài nghi kẻ bị "hôn trộm" cực kỳ phối hợp, nhất định là Tần An ôm Diệp Tử nấp vào chỗ nào đó, thế rồi Diệp Tử nhắm mắt lại đưa môi ra, vậy là thành "hôn trộm":

Tần An cầm lấy xúc xắc ném:

- Tiếp nào.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch