Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 622: Ba người cùng chơi. (2) (2)

Chương 622: Ba người cùng chơi. (2) (2)


Lại lần nữa Tần An được 6 điểm, Diệp Trúc Lan hét lên tức tối vì có 5 điểm, Tôn tôn lén dùng tay gẩy xúc xắc vẫn không thắng nổi.

- Tôn Tôn, chàng trai bạn thích có đẹp trai không?

Tôn Tôn thở phì phì nhìn Tần An, sau đó cầm cốc rượu lên uống ực một cái hết sạch.

- Tôn Tôn toàn không trả lời thôi, mình phải nghĩ một vấn đề thật hay mới được.

Vốn Tôn Tôn dụ Diệp Trúc Lan lập hiệp ước đối phó với Tần An, nhưng Diệp Trúc Lan nghĩ Tần An có bí mật gì sẽ không dấu mình, chỉ cần mình làm nũng, cùng lắm cho sờ thỏ con, cậu ấy sẽ nói hết, nhưng Tôn Tôn xưa nay rất ít chia sẻ tâm sự, đây là cơ hội hiếm có phải nắm lấy:

Tôn Tôn nhìn ánh mắt Diệp Trúc Lan rừng rực lửa là biết hỏng rồi, cô bạn này lại lần nữa làm phản, lần này cô chiến thắng, ánh mắt Tôn Tôn di chuyển từ Tần An sang Diệp Trúc Lan, phải hạ gục nha đầu này trước, hồng mềm thi nhau bóp mà.

- Diệp Tử, chuyện xấu nhất mà Tần An và bạn từng làm là gì?

- Cậu... Cậu... Cậu ấy khiến mình, khiến mình biến người suy nghĩ thành người trầm mặc.

Diệp Trúc Lan ấp a ấp úng, dù sao Tôn Tôn cũng không hiểu, đó là ám hiệu giữa hai người:

- Người suy nghĩ thành người trầm mặc là gì?

- Đã giao hẹn chỉ hỏi một câu.

Diệp Trúc Lan một khi chịu vận dụng đầu óc cũng rất khó đối phó, Tôn Tôn tức lắm mà không làm gì được.

- Tôn Tôn, có phải cổ bạn là chỗ không thể đụng vào không?

Tới lượt Diệp Trúc Lan, cô hỏi điều mình nghi ngờ từ lâu:

Tôn Tôn cắn răng uống rượu.

- Tôn Tôn, chàng trai bạn thích...

Cứ thế Tần An và Diệp Trúc Lan phối hợp ăn ý tấn công Tôn Tôn, Tôn Tôn bị chọc giận, bắt đầu hỏi những thứ oái oăm không ai trả lời được, như trên đầu có bao nhiêu sợi tóc, qua vài lần như thế Diệp Trúc Lan vinh quang gục trước tiên. Rượu hoa quả vẫn là rượu, uống nhiều sẽ có ảnh hưởng, Diệp Trúc Lan uống ít hơn Tôn Tôn, nhưng cô có vẻ càng dễ say.

- Chỉ còn... hai bọn mình.. Không tha cho cậu đâu.

Tôn Tôn mặc dù lưỡi không còn lưu loát, nhưng đấu chí hừng hực, quyết tâm đánh bại Tần An:

- Cậu thích Diệp Tử hơn hay thích mình hơn?

Tần An há mồm, cuối cùng phải uống rượu:

- Thế bạn thích cha bạn hay mẹ bạn hơn.

- Hừm, không cho hỏi lại... vi phạm quy tắc... Nhưng mình thích mẹ hơn một chút.

Tôn Tôn suy nghĩ, kỳ thực đây là câu hỏi vĩnh viễn không có trả lời thích đáng, dù cô đưa đáp án rồi, nhưng đáp án đó đúng thực tế, hừm một tiếng bỏ qua cho y chuyện này:

- Tôn Tôn, bạn có thích mình không?

- Thích.

Tôn Tôn đáp xong nhắm mắt lại đưa môi tới, Tần An chạm cánh môi ươn ướt đó, chưa kịp nhấm nháp nó thì người Tôn Tôn nghiêng đi, ngã xuống giường.

Vậy là trong phòng chỉ còn lại mỗi mình Tần An đủ sức ngồi đó, đây là kết quả tất yếu, y đã lâu rồi, rất lâu rồi không biết say là gì, uống bao nhiêu cũng không say.

Tần An vén mái tóc lòa xòa trước mắt Tôn Tôn, ngồi nhìn cô rất lâu, lẩm bẩm:

- Chỉ khi nào bạn uống say như thế này mới chịu nói với mình phải không? Trước kia bạn toàn giả say, cho nên bạn không bao giờ nói thật.

- Tại sao bạn không nói, mình đưa bạn về nhà lấy chìa khóa phòng từ trong túi áo bạn. Một nữ nhân đơn thân sống một mình, chìa khóa lại để trong túi, điều đó có nghĩa là gì? Mình không chắc, mình không dám khẳng định, về sau, về sau Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên biết... Bọn chúng mắng mình ngu xuẩn... Nhưng tất cả quá muộn, quá muộn mất rồi, mình chẳng bao giờ thực sự biết...

Từ từ nằm xuống, Tần An ôm lấy Tôn Tôn, nghe tiếng tim cô đập, hơi thở cô phả vào má, giống như một tiếng thở dài.

- Có một lần chúng ta say thật, bạn ôm cổ mình, dựa vào vai mình, mình cũng ôm bạn, nhìn bạn, rồi chúng ta bị người ta chụp ảnh. Không có ai không tin chúng ta là một đôi, vì không ai tin, một nam nhân ôm cô gái xinh đẹp như bạn, lại không động lòng, trái tim không chứa đầy hình ảnh bạn, cho dù trái tim có cô gái khác cũng phải nhường vị trí, chỉ giữ lại bạn...

Tần An thấy miệng đăng đắng, lần này ôm Diệp Trúc Lan vào lòng, ánh mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà, trống rỗng:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch