- Tôi không quan tâm bán hết hay không, tôi chỉ muốn tạo thế, lần đầu phát hành đã bán ra một triệu bản, đây là sáng tạo lịch sử, người dân nước ta thích nhất mấy cái danh hiệu này, sáng tạo lịch sử, sáng tạo kỷ lục, đứng đầu Trung Quốc, đứng đầu Châu Á. Đó sẽ là đề tài được truyền thông vô cùng hứng thú, không bán hết được thì chúng ta mua lại, tôi muốn cái thành tích này được tung hô tràn ngập trên báo chí, truyền hình. Anh đừng chỉ nghĩ tới kiếm tiền là tâm lý sẽ bình hành thôi.
Tần An mỉm cười thản nhiên, y rứt hẳn ra khỏi quản lý, không phải suốt ngày đau đầu với các con số phát hành, doanh thu, lợi nhuận, có cái lợi là tầm nhìn chiến lược sẽ bao quát hơn:
Hứa Húc Minh vỗ đầu:
- Ý cậu muốn nhắm tới công trình 515 sao?
- Đúng thế, cái chúng ta muốn là sự ủng hộ của chính sách quốc gia, một chính sách thúc đẩy toàn bộ sản nghiệp truyện tranh phát triển. Đây là chuyện khai thác thị trường, phải mở rộng thị trường ra, chuyện này chúng ta không làm một mình được, cần các tạp chí truyện tranh khác giúp sức, chỉ cần chúng ta vẫn giữ ưu thế dẫn đầu, lượng người đọc truyện mới mà các tạp chí khác khai quật được không thể không chú ý tới tạp chí đứng đầu sản nghiệp như chúng ta. Nếu không tích cực mở rộng thị trường sẽ đạt tới giới hạn, Độc giả chính là bài học, năm 95 đạt lượng phát hành kỷ lục, sau đó thì sao, liên tục sụt giảm.
Tần An xếp từng cuốn tạp chí lên nhau:
- Nếu tôi nói chưa từng hi vọng dựa vào những thứ này, anh tin không?
- Vậy rốt cuộc cậu muốn gì?
Mặc dù trong lần đầu tiên gặp nhau ở tòa nhà Hằng Long, Tần An đã có bài phát biểu về mục đích của Họa thần, nhưng hắn căn bản cho rằng đó là lời cổ vũ sĩ khí:
Tần An chấm nước trà viết một chữ D viết hoa theo một kiểu đặc biệt.
Hứa Húc Minh không dám tin:
- Disney?
- Anh nói trúng rồi, dã tâm của tôi rất lớn, tôi không thích sự nghiệp của chúng ta sau này bị người ta gọi là Disney của phương đông, dù tôi phải thừa nhận, tôi đang phục chế Disney. Walter Disney tốn cả đời mình, Disney phát triển qua hơn nửa thế kỷ mới có quy mô hôm nay, dùng Vịt Donald và Chuột Mickey ảnh hưởng tới sự trưởng thành của bao thế hệ. Nhưng tôi không có thời gian nhiều như thế, nên tôi muốn dùng chính sách quốc gia rút ngắn thời gian này, hoàn cảnh của chúng ta bây giờ cũng tốt hơn ngài Walter Disney năm xưa rất nhiều. Anh tin tôi đi, nếu chúng ta nâng tầm sản nghiệp này lên tới tự hào dân tộc, văn hóa phương đông, sẽ được chính sách nâng đỡ, phát triển với tốc độ kinh người.
Tần An đẩy đổ chồng sách:
- Cái tôi lo không phải là tốc độ phát triển, mà là thứ chống đỡ nó, nếu chúng ta lập nên bộ khung lớn mà không có đủ thứ lấp đầy, sự phồn vinh giả tạo đó sẽ sụp đổ.
Hứa Húc Minh ngây ra hồi lâu rồi cười khổ:
- Làm theo lời cậu, dù chúng ta phong quang tới mấy cũng chỉ là đám quỷ nghèo.
- Mọi người làm việc tốt thì nên thưởng vẫn có thưởng, nên tặng cổ phần vẫn có cổ phần.
Tần An mỉm cười, nghe thấy có tiếng gõ cửa đi ra mở, là Đường Mị:
Đường Mị đi vào, nhìn đống truyện tranh mới còn thơm mùi giấy và mực in:
- Người của Họa thần à?
- Giám đốc Hứa Húc Minh.
Tần An giời thiệu:
- Sống ở tầng trên.
Đường Mị tỏ ra rất bất mãn vì Tần An ngay cả tên mình cũng lược bỏ, cứ tự nhiên ngồi xuống ghế sô pha, khoanh chân lại lấy cuốn tạp chí Họa Thần lên, tùy tiện lật qua:
- Tạp chí tốt, nhưng chỉ có ba đầu truyện thôi, nội dung quá mỏng, không tận dụng được hết thị trường, cũng chẳng phát triển lớn được. Giám đốc Hứa, tôi có vài anh hùng truyện tranh Mỹ bán cho anh, anh mua không?
Hứa Húc Minh ngớ người nhìn Tần An, bỗng dưng có một cô gái nhỏ ở đâu tự nhiên đi vào nói vài câu đưa ra đề nghị cứ như trò đùa, đều ngỡ ngàng tới không biết phải phản ứng ra sao như hắn.