Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 628: Tham vọng lớn. (2)

Chương 628: Tham vọng lớn. (2)


- Không phải là Super man hay Bat man đấy chứ?

Tần An sáng mắt xoa xoa tay hỏi, nói chơi vậy chứ y cũng biết là không thể, nhưng anh hùng truyện tranh Mỹ có hàng nghìn, nếu trong nhà Đường Mị có công ty truyện tranh, sở hữu vài người không có gì lạ:

- Cậu nằm mơ đấy à? Tôi không nói tới nhân vật hai hãng truyện tranh lớn của Mỹ, với hai công ty đó mà nói, họ thậm chí không cần bất kỳ đầu tư nào, chỉ cần quay phim là có thể đem lại lợi nhuận cao. Họa thần so với họ còn kém xa ngàn dặm, nếu không thể nhanh chóng hoàn thành tích lũy nội dung thì mua cũng là lựa chọn không tệ. Tất nhiên tôi nói tới anh hùng của các hãng khác, mua về nước xuất bản hoặc cải biên, chứ muốn mua những anh hùng kia, không chỉ là vấn đề tiền, còn gặp cản trở cực lớn, cứ tưởng tượng như Super man, nhân vật linh hồn của Justice League mà lại bị một công ty TQ sở hữu, người Mỹ sẽ cho đó là đại xỉ nhục, có khi nổ ra biểu tình phản đối quy mô lớn, chính phủ sẽ ra tay ngăn cản. Nói đơn giản như thử bán Tôn Ngộ Không cho người Nhật xem, đó đều là chuyện không tưởng.

Đường Mị ném cuốn tạp chí lên bàn, chống tay nhìn Hứa Húc Minh:

- Hứng thú không? Tôi có thể giúp dẫn mối cho.

Hứa Húc Minh nhìn Đường Mị mặc váy ngủ rộng thùng thình, tóc xù lên như đội cái mũ kỳ quái, hai chân khoanh trên ghế, ngón chân không chịu yên phận, nhìn như cô gái luộm thuộm nhà bên, thuận miệng nói chơi, nhưng nếu là thuận miệng không thể nói rành rọt như vậy.

- Bạn cứ trao đổi với giám đốc Hứa, tôi không xen vào.

Tần An gật đầu với Hứa Húc Minh xác nhận:

- Ê, đây là chuyện có lợi cho công ty truyện tranh của cậu, không quan tâm một chút được à?

Đường Mị thấy Tần An gật đầu xong rồi làm ra vẻ thế là hết chuyện, không khỏi tức giận:

- Không phải đã nói trao đổi với giám đốc Hứa sao, có anh ấy xử lý đàm phán, tôi tham dự làm gì nữa, ở loại vấn đề cụ thể này, tôi không bằng người ta.

Tần An dựa vào lưng ghế:

- Nói điều kiện của bạn trước đi, không phải bỗng dưng cho tôi kiến nghị tốt như vậy.

- Biết điều, tôi cần cậu giúp một việc.

- Giúp cái gì?

Tần An hết sức cảnh giác:

- Đi theo tôi.

Đường Mị bò dậy kéo Tần An vào phòng ngủ:

- Có bí mật gì à?

Lý Thục Nguyệt thấy Hứa Húc Minh ngơ ngác không hiểu đang diễn ra chuyện gì thì buồn cười lắm, hỏi với theo:

- Lát nữa chị hỏi Tần An được không?

- Không được.

Đường Mị hét lớn:

Hứa Húc Minh tới tận lúc này vẫn không hiểu gì hết, Lý Thục Nguyệt mỉm cười giải thích:

- Giám đốc Hứa, cô bé đó khá đặc biệt, anh đừng nghĩ đó là lời nói chơi, cứ cân nhắc cẩn thận khả năng này đi.

- Vâng, vậy tôi xin cáo từ.

Hứa Húc Minh thấy cửa phòng đóng kín, không còn cách nào khác:

…..

Đường Mị kéo Tần An vào phòng ngủ của y, đơn giản sạch sẽ, điều duy nhất đáng chú ý là sách có ở khắp nơi:

- Chăn của tôi bị tôi làm ướt rồi.

- Đái dầm à?

Tần An cười phá lên rất bất lương:

- Nói linh tinh.

Đường Mị tức giận giơ chân đạp Tần An:

- Cậu có phong độ một chút được không? Khi người ta gặp chuyện không may, nhất là con gái, phải nên xem xem mình có giúp được không chứ không phải thừa cơ chế nhạo.

- À ừ, nếu thế thì chỉnh trang lại mái tóc, bỏ cái kính xấu đau xấu đớn kia đi, cởi cái váy ngủ giống phim Mỹ mấy chục năm trước ra, tôi sẽ coi bạn là con gái. Đã cố tình biến bản thân thành như thế, rõ ràng muốn người khác không coi mình là người bình thường, phản ứng này của tôi là đúng nguyện vọng của bạn còn gì?

Nếu muốn lý luận đấu khẩu, Tần An kém ai, kể cả là Đường Mị:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch