Đường Mị không thèm cãi nhau, nói từng chữ một cứ như Tần An bị thiểu năng không hiểu:
- Cậu không biết phải làm gì à?
- Không tin bạn chỉ có một cái chăn.
- Hôm nay vừa mới thay chăn đệm ra mang đi gặt, mai mới lấy về.
- Chăn có thể cho bạn mượn.
Tần An thở dài:
- Còn đệm ướt thì phiền rồi, tôi không thể vác tới cho bạn cả cái đệm được, hơn nữa nhà tôi cũng không dư, hay ra khách sạn ở tạm?
- Tôi không muốn tới khách sạn, con người tôi rất luyến giường, ngủ cái giường không quen là không ngủ được, mai là hội diễn văn nghệ rồi, tôi dày công chuẩn bị rất lâu, không muốn vì thiếu ngủ mà ảnh hưởng tới biểu diễn.
Đường Mị đong đưa hai cái chân nhỏ như cô bé nghịch ngợm:
- Thế thì tôi giúp được gì đây? Cho mượn thêm cái quạt để thôi khô nhé?
Với người sống trong nhung lụa từ nhỏ như Đường Mị thường chú trọng phẩm chất sinh hoạt, luyến giường không có gì lạ, Tần An chịu thua, ban ngày còn có cách, tối muộn thế này thì làm gì được:
- Tôi vắt một cái đệm còn chảy ra nước, quạt thổi tới bao giờ?
Tần An nhún vai, đây cơ bản là nhiệm vụ bất khả thi, mà y thì chẳng phải là Tom Cruise.
- Tôi có cách.
- Nói đi.
- Tôi muốn ngủ ở giường cậu.
Đường Mị nói rất thản nhiên:
- Không phải bạn luyến giường à?
- Một tối thôi, tạm chấp nhận được, dù sao tốt hơn tới khách sạn, giường ở đó không có mùi người, tôi không quen.
- Vậy thì sang ngủ với chị dâu tôi và Tần Thấm ấy.
Tần An không phải người thích sạch như Tôn Tôn, giường của y ở đây hay ở nhà thì nhiều người từng ngủ qua, nhưng dù thế nào giường ngủ là nơi rất riêng tư, không phải người thân thiết ngủ lên, đa phần không ai thoải mái:
- Tôi quen ngủ một mình, thích cử động linh tinh, thi thoảng còn mộng du nữa.
Đường Mị cứ ngồi lỳ ở đó, như quyết tâm không đi đâu nữa:
- Đươc rồi.. vậy cứ ngủ ở đó đi, tôi ngủ ở ghế sô pha.
Tần An xua tay hết cách, dù sao cũng quen ngủ ở sô pha rồi:
Như chỉ đợi câu này, Đường Mị chui tọt vào chăn, quấn chặt lấy người không nhúc nhích, giống thỏ con chui vào hang, chỉ thò mỗi cải đầu ra, mắt chớp chớp nhìn Tần An:
- Ra ngoài đi, tới giờ ngủ của tôi rồi.
Đi ngủ nhờ nhà người ta mà thái độ như vậy đấy, Tần An tự bảo bản thân phải bình tĩnh, hít hơi thật sâu, từ từ thở ra, vừa rồi y có kích động tóm Đường Mị, tốc váy lên đánh mấy cái vào mông cho thành khỉ đít đỏ luôn, cuối cùng chỉ đành lắc đầu bỏ ra ngoài.
Đợi Tần An đi rồi, Đường Mị nằm trong chăn, cởi từng cúc áo ngủ, gấp áo để đầu giường, chùm chăn lên người hít hít, tay nắm chặt mép chăn, mắt mở thao láo.
Xoay người, cuộn lại, má cọ cọ gối, đây là giường của Tần An, có mùi của cậu ấy.
Lúc nằm thẳng, lúc xoay ngang, lúc ngây ra nhìn trần nhà, dần dần cơn buồn ngủ kéo tới, Đường Mị cựa mình kiếm tư thế dễ chịu, khắp mắt lại, chẳng mấy chốc ngủ say.
Đêm hôm đó cô có một giấc mơ.
Có tiếng gõ cửa, Đường Mị mở mắt ra, lấy kính ở đầu giường đeo vào, ngái ngủ đáp:
- Vào đi.
Tần An mở cửa nhưng không vào hẳn, đứng dựa bên cửa nói:
- Dậy thôi, chuẩn bị ăn sáng.
Nhìn thấy cánh tay mượt mà như ngó sen lộ ra ngoài, còn có bờ vai mảnh khảnh, Tần An há mồm, Đường Mị có thói quen ngủ khỏa thân à? Lại còn là ở trên giường của mình nữa, cô gái này thực sự quá thoải mái tự nhiên rồi... Có điều Tần An sớm nhìn ra, Đường Mị không vì ai mà nín nhịn, từ chuyện thích làm gì thì làm cùng mỉa mai người khác là thấy.
- Lại đái ra giường rồi à?
Nhìn thấy gối có vết ướt, Tần An nhíu mày:
- Khốn kiếp.
Đường Mị tức giận vô cùng, ngồi bật dậy cầm gối ném luôn, Tần An đúng là thứ có bản lĩnh chọc giận người ta, y không hề có chút vẻ khoa trương nào, lời nói đơn giản như chỉ trần thuật sự việc, còn dùng chữ "lại" vô cùng chướng tai:
Tần An cười ha hả ôm ngay gối chạy ra ngoài, nhìn thấy áo lót của Đường Mị thoáng lộ ra là y chạy ngay rồi, cô gái này không ngại, y thì không dám nhìn.