Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 630: Con khỉ vui vẻ nhất. (2)

Chương 630: Con khỉ vui vẻ nhất. (2)


Sờ sờ chỗ ướt trên gối, đây là nước mắt hay nước dãi vậy?

Lát sau Đường Mị rời phòng, chào Lý Thục Nguyệt và Tần Thấm một tiếng rồi cứ thế về nhà mình, không ở lại ăn sáng.

- Tần An, mang bữa sáng lên cho Đường Mị nhé, hôm nay nó dậy muộn, không kịp mua đâu.

Lý Thục Nguyệt trước khi ra khỏi nhà dặn:

Đúng là biết dày vò người ta, Tần An uống xong đậu tương lên phòng Đường Mị, gõ cửa nghe thấy Đường Mị đáp rồi đi vào, chẳng thấy ai cả:

- Này, bữa sáng của bạn đấy, thương ngày dậy sớm hơn cả tôi mà.

- Hôm qua mãi mới ngủ được, cảm giác rất mệt nên dậy muộn.

Đường Mị ở trong phòng tắm nói vọng ra:

- Thế buổi biểu diễn hôm nay thì sao? Có bị ảnh hưởng không?

- Không sao, tiết mục của tôi buổi chiều, giờ nghỉ trưa ngủ bù là được.

Đường Mị rửa mặt xong ra ngoài, cầm đậu tương uống:

- Hôm nay biểu diễn rồi, có cần tôi phối hợp gì không?

Tần An tuy thấy Đường Mị chẳng cần ai lo lắng thay, nhưng lần đầu hợp lớp bảo mình phối hợp, cũng nên hỏi một câu:

- Cậu có trông đợi tiết mục của tôi không?

Tần An thành thật trả lời:

- Không trông đợi mấy, bất kể là bạn biểu diễn tiết mục gì thì cảm giác là bạn chơi đùa người khác thôi, giống những thứ sách bạn mang trời trường, đều cố tình mang thứ người khác không hiểu.

- Được, vậy điều tôi muốn cậu phối hợp là tới lượt tôi biểu diễn thì không được xem.

- Thật à?

Cô gái này thật biết làm người ta ngứa ngáy, nói như thế khiến Tần An lại rất muốn xem xem rốt cuộc Đường Mị giở trò gì:

- Đương nhiên, sau tiết mục hôm nay, tôi rời trường một thời gian xử lý vài việc, tôi nói với thầy Cung rồi, mong cậu kiêm chức lớp phó, xử lý chuyện ở lớp khi tôi không có mặt.

Giọng Đường Mị bình tĩnh mà lạnh lùng, cảm giác hơi ấm ít ỏi trong phòng cũng bị cô hút mất:

- Thế thì liên quan gì tới có xem biểu diễn hay không?

Tần An luôn có cảm giác Đường Mị giống người khách qua đường, tới Nhất Trung, dừng lại nghỉ ngơi rồi đi, nên không lấy làm lạ:

- Nếu cậu xem xong tôi biểu diễn mà không nỡ để tôi đi thì sao.

- Thế cơ à?

Tần An dài giọng chế giễu:

- Đúng thế, tôi không có nhiều thời gian, cũng không có tâm tình hưởng thụ cuộc sống cao trung đơn giản bình tĩnh như cậu. Tôi có nhiều việc để làm, tương lai của tôi được hoạch định sẵn rồi.

Tần An nhìn quanh:

- Việc gì thế, đa tình tự cổ thương ly biệt, tuy tôi ghét bạn, nhưng sáng sớm không nghe thấy tiếng đọc sách cũng nhớ lắm đấy, thật muốn mở tiệc chia tay, hát bài (Chúc bạn lên đường thuận lợi).

- Vài chuyện làm ăn thôi, công ty của mẹ tôi thực tế có nhiều sản nghiệp đứng tên tôi, thời gian qua có vài việc, ảnh hưởng lớn, nhân lúc tôi không có nhà, vài kẻ không ngoan ngoãn, định lật tôi, tôi lo người đại diện của mình không áp được họ, tôi tới cho chúng một bài học.

- Ra là nữ cường nhân.

Tần An gật gù:

- Ha, chưa chắc đâu, đợi một ngày tôi chụp được vòng kim cô lên con khỉ của tôi, tôi sẽ ngoan ngoãn đi theo người đó, người đó muốn tôi đi về phía đông, tôi cùng anh ấy nhìn mặt trời mọc, người đó muốn tôi đi về phía tây, tôi cùng anh ấy ngắm sao đêm.

Đường Mị nghiêng đầu nhìn Tần An:

- Dù bạn có ngoan ngoãn theo người đó thế nào, cũng là một loại tùy ý sau khi tròi buộc được người ta, nói chính xác là nam nhân đó đã bị bạn thuần phục rồi. Tôn Ngộ Không lúc vui vẻ hạnh phúc nhất là làm Mỹ hầu vương ở Hoa Quả Sơn, chứ không phải là Đấu chiến thắng phật. Bạn tìm được Tôn Ngộ Không, nhưng rốt cuộc lại biến Tôn Ngộ Không thành khỉ trong vườn thú, có vui không?

Tần An cắn một miếng bánh, vẫy tay rời đi:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch