Chiều ngày 31 tháng 12 năm 1996 là ngày quan trọng, học sinh KTX muốn lén trốn trường về nhà không nhiều, còn với học sinh ngoại trú, cơ bản chẳng có ý về nhà, nữ sinh vẫn ngoan ngoãn tới trường, nam sinh vì nữ sinh xinh đẹp mà tới trường.
Hôm nay chính là ngày hội diễn văn nghệ mà mọi người trông đợi suất hai tháng qua.
Băng rôn biểu ngữ cùng cờ màu giăng khắp nơi, rất nhiều nam sinh trong trang phục màu mè kỳ lạ tất bật chạy qua chạy lại, nhìn cứ như lễ hội hóa trang, mọi chủ đề bàn tán trong ngày hôm nay chỉ có một, như “Tôn Tôn độc tấc ghi ta là tiết mục đáng mong đợi nhất”, “Tin chính thức vừa nghe được đội hình mỹ nữ của lớp 160 sẽ biểu diễn vũ đạo.”, “Ngả Mộ dẫn chương trình, không được xem cô ấy múa thật đáng tiếc”, ai nấy mặt mày phấn chấn trông đợi.
Khi Tần An tới lớp thì thấy rất nhiều chỗ trống, sắp biểu diễn rồi, nhiều học sinh tận dụng thời gian cuối cùng này để diễn luyện, hoặc chuẩn bị trang phục, nghỉ ngơi. Tần An liếc mắt một vòng, Ngải Mộ, Trần Linh, Đồng Quan, Trương Dược, Đường Mị đều không có mặt.
Cung Lâm Tường vào lớp tuyên bố lớp 156 lập chức lớp phó, do Tần An đảm nhiệm, hoạt động lớp hôm nay cũng sẽ do Tần An phụ trách, không nói Đường Mị sắp rời trường.
Ngoại trừ đám Chu Hướng Phong reo hò, phản ứng trong lớp không nóng không lạnh, trước giờ Tần An chưa thể hiện gì ngoài việc học tập, lớp trưởng hay lớp phó cũng không mấy ảnh hưởng, Đường Mị mấy khi thể hiện vai trò của mình đâu, lớp vẫn cứ hoạt động trôi chảy đấy thôi, nói ra thì chủ yếu là công của Ngải Mộ, do Ngải Mộ làm lớp trưởng mới đúng.
Hội diễn văn nghệ lần này là hoạt động lớn có cả hệ sơ trung và cao trung của Nhất Trung, không hề đơn giản, vì thế phải chia chỗ ở lễ đường, mà vị trí có tốt có xấu, nên phải rút thăm quyết định. Bị phân phối ở tầng hai hoặc ba thì phải chuẩn bị ấm nhòm, song đừng lo, ống nhòm đồ chơi không hề đắt, chưa tới 10 đồng, căng tin trường có kinh nghiệm rồi, cứ tới thời điểm này trong năm lại nhập về rất nhiều kiếm một mẻ.
Nam sinh ngồi ở tầng hai thì tiếc nhất là vì góc độ, dù có ống nhòm cũng chẳng thể nhìn thấy phong cảnh dưới mép váy thi thoảng lại bay lên, nhưng không sao, khi động tác vũ đạo cúi xuống lại nhìn rõ ràng hơn chút.
Mùa đông ai cũng ăn mặc kín mít, nên chỉ cần đám nữ sinh lộ ra chút da thịt, dù là phần thường thấy ở mùa hè như cánh tay, bắp chân cũng đủ làm đám nam sinh rừng rực.
Lớp trưởng các lớp đi rút thăm, Tần An không phụ sự kỳ vọng, rút được vị trí hàng 12, đây là vị trí cực tốt rồi, vì hàng 7 - 10 đều là của khách mời giáo viên, lãnh đạo trường mời tới xem, trước nữa là người tham gia hội diện, có thể nói là nơi tập trung toàn bộ các cô gái xinh đẹp nhất trong trường, vô cùng dưỡng mắt.
Gặp tiết mục không thích thì dùng ống nhòm nhìn tới đó cũng là sự hưởng thụ.
Tần An dẫn học sinh lớp 156 vào chỗ thì vẫn còn khá sớm, hơn nửa ghế vẫn trống, Chu Hướng Phong lấy ra một cái ống nhòm cực kỳ hầm hố, dương dương đắc ý nhìn đám nam sinh cầm cái ống nhòm trẻ con màu mè:
- Ống nhòm quân dụng đấy.
Cả đám con trai tức thì nhao nhao tranh nhau mượn nhìn thử, tới lượt Tần An, điểu chỉnh tiêu cự nhìn lên sân khấu, Ngải Mộ mặc váy lụa dài tím, đứng lên một chút thấp thoáng thấy được da ngực mịn màng, mùa đông thế này đã cám dỗ lắm rồi, huống hồ bờ vai kia cũng cực kỳ đáng tiền, gần như không khác gì đứng ngay cạnh nhìn.
Không biết sao Ngải Mộ đang cùng Bành Hi Hiền trao đổi ngẩng đầu lên nhoẻn miệng cười vẫy tay với Tần An.
- Hả? Làm sao Ngải Mộ nhìn thấy bọn mình được?
Tần An chột dạ bỏ ống nhòm xuống nhét trả Chu Hướng Phong phi tang dấu vết vừa nhìn trộm, từ sân khâu nhìn về phía này chỉ thấy đen xì xì, chắc tại có tật giật mình thôi:
- Hì hì, trong mắt cô ấy chỉ có cậu, tất nhiên là hoàn toàn lờ đi xung quanh, cậu sẽ trở nên đặc biệt bắt mắt.