Chương 633: Gặp nhau đây, cứ gì phải sẵn quen nhau. (1)
Phía bên kia điện thoại truyền tới tiếng còi xe ô tô inh ỏi, điều đấy cho thấy Vương Hồng Kỳ đang ở ngoài đường, còn là nơi nhiều xe qua lại, nếu không phải thế Tần An đã nghi rằng đường truyền có vấn đề, thời điểm này các công ty ở Trung Quốc đang đua nhau mở rộng diện phủ sóng, quảng cáo trên TV toàn là mạng XXX phủ sóng tới bao nhiêu bao nhiêu thành phố, từ nông thôn tới thành phố, trong khi chất lượng sóng thì tệ hại:
- A lô, chú Vương sao thế?
- Boss định làm gì?
Trước kia Tần An bảo sao là Vương Hồng Kỳ cơ bản làm theo không thắc mắc, nhưng chuyện này quá hoang đường rồi, phải đỗ xe lại rồi mới hỏi chuyện:
- Không có gì, tìm gấp cho tôi một người như thế, tôi đi chỉnh một thằng mấy lần kiếm chuyện với tôi, hôm nay cần trả vốn lẫn lãi.
Tần An kể vắn tắt: `
Vương Hồng Kỳ thở phào:
- Tôi không biết ai cả, nhưng boss cần thì cũng dễ kiếm thôi, trùng hợp nhất là có một phóng viên đuổi theo Hứa Húc Minh đòi phỏng vấn, hắn né tránh suốt, vì tay phóng viên này bị đồng tính, nói chuyện cứ liếc mắt đưa tình với người ta.
- Liếc mắt đưa tình, ha ha ha, chú Vương, kết hôn rồi có khác, nói chuyện thú vị hơn nhiều.
Vương Hồng Kỳ cười khan:
- Boss, chỉ cần hi sinh Hứa Húc Minh, bảo hắn nhận lời phỏng vấn là được.
Đúng là phải hi sinh Hứa Húc Minh thôi, Vương Hồng Kỳ xem ra cũng đã thay đổi nhiều, Tần An xoa xoa tay, chuyện này ngày càng hấp dẫn.
- Chuyện này có ổn không?
Chu Hướng Phong cảm thấy Tần An quá hoang đường, chuyện như vậy mà cũng nghĩ ra được, xưa nay hắn và Bành Hi Hiền không thù không oán, nếu chỉ vì Thái Yên nói chuyện vài câu mà chơi người ta như vậy hơi quá:
- Còn nhớ lần có kẻ mạo danh tôi viết thư tình cho Ngải Mộ không? Chính là Bành Hi Hiền sai người làm, giả sử Diệp Tử của tôi mà cũng tính cách giống như Thái Yên thì tôi coi như cũng hết hi vọng rồi, hắn chơi tôi, không cho tôi chơi lại à? Trước kia chưa ra tay là vì đợi thời cơ cho hắn một đòn thật đau, bây giờ tranh thủ chơi luôn. Yên tâm, tôi biết chừng mực, không làm ảnh hưởng tới hội diễn văn nghệ, đảm bảo từ nay về sau Thái Yên nhìn thấy hắn là tránh cho xa.
Chu Hướng Phong nơm nớp lo sợ đi theo Tần An, hắn chẳng phải là học sinh ngoan ngoãn, nhưng so với Tần An thì ngoan quá mức rồi, Tần An đúng là gan lớn trùm trời, chuyện khốn kiếp gì cũng dám làm.
Hai người quay về chỗ, chẳng ai còn tâm trạng quan tâm tới buổi biểu diễn nữa, đáp đáp qua loa với đám Hồ Đan Huy. Vẫn còn một lúc nữa mới chính thức mở màn, học sinh hệ sơ trung còn đang lần lượt tới lễ đường, rụt rè cẩn thận, chỉ có giáo viên duy trì trật tự đi qua đi lại giúp chỉ huy xếp chỗ, các nhân vật có vai vế thì gần sát giờ mới đến, khi ấy thế nào cũng phải lui ra sau nhường vài chỗ.
Loại hội diễn văn nghệ này là dịp tuyệt đối không thể bỏ qua, nhất là với nam giới trưởng thành, mấy cơ hội quang minh chính đại ngắm nhìn nữ sinh như thế? Tần An vẫn thấy tiếc là trường không tổ chức hội diễn mừng quốc khánh, khi đó trời còn khá nóng, váy cũng ngắn hơn vài cm... hắc hắc..
Một lát sau Vương Hồng Kỳ gọi điện tới, Tần An lại cùng Chu Hướng Phong lẻn ra ngoài, Cung Lâm Tường nghĩ hai đứa ăn uống linh tinh bị tiêu chảy, đuổi xuống phòng y tế lấy thuốc.
Cả hai ra ngoài lễ đường liền nhìn thấy một người mặc quần dài đen đỏ phong cách Scotland, cổ quấn khăn lụa màu ngà, vai đeo cặp trung tính, ôm bó hoa tươi ngó nghiêng, người qua người lại hoặc nhìn hắn nghi ngờ, hoặc cẩn thận tránh xa xa.
- Anh tới tìm Bành Hi Hiền phải không?
Tần An thấy không thể nhận nhầm:
- Đúng rồi.
Nam tử đó chớp chớp mắt gật đầu:
Khi đó Trung Quốc chưa giống mười mấy năm sau, dù là thành phố ven biển nổi tiếng ăn chơi sa đọa cũng hiếm thấy nam tử thế này, nói gì tới nội địa vẫn bảo thủ truyền thống.