Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 634: Gặp nhau đây, cứ gì phải sẵn quen nhau. (2)

Chương 634: Gặp nhau đây, cứ gì phải sẵn quen nhau. (2)
Mặc dù người này không trang điểm, cũng không ăn mặc quá nữ tính, song một ánh mắt đã đủ thấy mùi vị rất không đúng rồi.

Chu Hướng Phong chưa gì đã nổi hết da gà không dám tới gần, thầm nghĩ Bành Hi hiền chưa làm sao mà mình đã buồn nôn trước.

- Bành Hi Hiền đang ở bục nói chuyện trên sân khấu, kia kìa, chính là người cao cao, rất đẹp trai, tóc vuốt keo ngược ra sau, mặc âu phục đen đeo nơ nhung đỏ thẫm.

Tần An dẫn nam tử vòng qua lối sau, đi cửa phụ, tới mé bên sân khấu vừa đi vừa nói:

- Ra là anh chàng đẹp trai à, sợ chết đi, cứ tưởng là người xấu lắm cơ, tim vẫn đập thình thịch đây này.

Nam tử vỗ vỗ ngực thở phào, giọng ỏn ẻn:

Tần An và Chu Hướng Phong cẩn thận nấp phía sau một đống dụng cụ:

- Sẵn sàng chưa? Đừng gây chú ý quá nhé.

- Yên tâm, chuyện anh Hồng Kỳ đã giao, làm sao tôi dám làm hỏng, đừng vội, để tôi ấp ủ tình cảm.

Nam tử chụm hai tay trước ngực nhắm mắt lại:

Nếu không phải là đứng bên cạnh xem trò hay thì Tần An co chân chạy rồi, con bà nó chứ, trước kia ở bên cạnh Tôn Tôn cũng gặp vài người khả nghi, song đa số còn chú ý che dấu, nam tử này lại chẳng ngại gì cả, chẳng hiểu thường ngày vẫn thế hay vì hôm nay đặc biệt phối hợp mà làm thế.

Nam tử kia đứng im một lúc, sau đó mở mắt ra, khuôn mặt trở nên vô cùng yêu mị, bước chân đi như biểu diễn cat walk, hông đong đưa như rắn nước bước lên sân khấu, làm Tần An và Chu Hướng Phong chân tay co quắp hết cả lại.

- Hi Hiền, Hi Hiền, hôm nay anh biểu diễn, em tới ủng hộ anh đây.

Nam tử nở nụ cười quyến rũ đưa bó hoa cho Bành Hi Hiền:

Ngải Mộ và Thái Yên ở bên nghe giọng eo éo của người này mồm há ra nhìn hai người, cảm giác có gì đó không thích hợp lắm.

- Anh là?

Bành Hi Hiền xác định mình không quen người này, mặc dù nhìn ra nam tử trước mắt có xu hướng hơi khác thường, nhưng xuất phát từ phép lịch sử hắn vẫn nhận lấy bó hoa:

- Anh quên em rồi à?

Nam tử bàng hoàng, ánh mắt đau đớn tan nát:

- Thôi, có hồi ức tốt đẹp là đủ rồi, từng trải biển xanh e gì nước, chẳng phải mây trừ ở Vu Sơn, gặp nhau đây, cứ gì phải sẵn quen nhau... Vòng tay anh, sự ôn nhu của anh, em vĩnh viễn không quên.

Bành Hi Hiền rùng mình một cái, chuyện gì thế? Thằng điên này ở đâu ra, ăn nói điên điên khùng khùng gì vậy?

Nam tử đột nhiên bước lên ôm lấy Bành Hi hiền đang ngẩn người, thơm lên má một cái:

- Chỉ cần em biết chúng ta từng yêu nhau là đủ rồi.

Nói xong ôm mặt bật khóc chạy đi.

Hoa rất đẹp, hoa hồng đỏ thắm còn vương sương trong suốt, không biết do mưa xuân tới sớm, hay nước mắt người thương tâm để lại.

Cảnh tượng chấn động vừa rồi, nam tử đứng ở bên màn sân khấu, Bành Hi Hiền đứng ngoài, tuyệt đại đa số mọi người chỉ thấy Bành Hi Hiền nhận hoa, không biết người tặng hoa là nam nhân.

Bành Hi Hiền thì biết, tới giờ hắn vẫn còn choáng váng chưa định thần lại được.

Ngải Mộ không làm sao khống chế được vẻ mặt nữa, nghĩ tới mình sắp phải chủ trì chương trình với Bành Hi Hiền là thấy lồng ngực nhộn nhạo như có thứ gì muốn trào ra, cô từng xem vài cuốn tiểu thuyết đam mỹ Đài Loan, tình yêu ngang trái nam nam trong đó vô cùng thương cảm động lòng, nhưng hiện thực chứng kiến, cảm thấy khó tiếp nhận.

Hồi ức đẹp là cái gì? Vòng tay ôn nhu là cái gì? Trong đầu không khỏi hiện ra cảnh Bành Hi Hiền và nam tử đó ôm siết lấy nhau, ôn nhu say đắm nhìn nhau, sau đó dần dần... không chịu nổi.

- Anh, anh không đuổi theo à?

Ngải Mộ chỉ muốn Bành Hi Hiền tránh xa mình một chút, cố lắm mới nói được câu trọn vẹn:

- Anh không quen người đó.

Bành Hi Hiền choàng tỉnh, vội vàng đi tới giải thích:

- Hắn nhầm người, nhất định nhầm người, Ngải Mộ, em quen anh từ nhỏ...







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch