Bành Hi Hiền vừa mới bước tới một bước thì Thái Yên hét lên sợ hãi chạy mất, Ngải Mộ người hơi ngả ra phía sau, Bành Hi Hiền mới ý thức được chuyện này nghiêm trọng rồi, ném bó hoa đi, hùng hổ xông ra ngoài muốn đi tìm nam tử đó về giải thích.
- Này, đi đứng cẩn thận chứ.
Một giáo viên bị va phải, quay sang nhận ra Bành Hi Hiền gọi với theo:
- Hi Hiền, đi đâu thế? Sắp bắt đầu rồi.
Bành Hi Hiền không nghe thấy, dọc đường còn xô mấy người nữa, cứ thế chạy tới tận cổng trường mà không tìm ra nam nhân kia, lửa giận không chỗ phát tiết, la hét điên dại trút hết vào cái cây bên đường.
Đấm đá đến khi mệt nhoài Bành Hi Hiền thở hồng hộc bình tĩnh lai, chuyện này quá mức hoang đường, nhầm người? Không thể, thằng đó mang theo hoa, lại còn gọi tên mình nữa, nhất định có kẻ muốn chơi mình rồi. Cố ép sự khó chịu xuống, nhớ lại từng manh mối nhỏ nhất, nam tử đó dùng nước hoa dịu, dễ ngửi, lan xa, không phải hàng rẻ tiền, khăn choàng có vẻ giống loại chị mình mang từ Anh về, là sản phẩm của Buerry. Đó là tên đồng tính có gu và thu nhập cao, không phải thứ giả trang hành nghề, như vậy kẻ muốn chơi mình không phải là lưu manh hoặc bạn học bình thường.
Học sinh bình thường không có gan, thậm chí nghĩ tới cũng không dám, ở Nhất Trung có rất nhiều người ghen tỵ hắn, căm ghét hắn, hận không thể làm hắn xấu mặt, nhưng dám trêu chọc hắn thì không có mấy người, mấy người đó hắn đều nắm rõ tính cách, bọn họ không làm vậy, cuối cùng còn một kẻ đáng nghi nhất.
Tần An lớp 156.
Lần trước sự kiện thư tình chẳng qua là Bành Hi Hiền muốn thăm dò Tần An thôi, dựa vào phản ứng phán đoán con người y, Tần An xử lý nhẹ nhàng không để lại chút gợn sóng nào làm Bành Hi Hiền biết Tần An không dễ đối phó nên dừng kế hoạch tiếp sau đó.
Về sau biết Tần An tìm Tống Anh Hào, tin rằng Tống Anh Hào không dám khai ra mình, nhưng Tần An đã tìm tới Tống Anh Hào thì hẳn nghi ngờ mình rồi. Qua chuyện Chu Hồng Chuyên là biết Tần An có thù ắt báo, còn trả lại gấp nhiều lần.
Mình sai người giả mạo viết thư tình cho Ngải Mộ, nam nhân kia bày tỏ với mình ngay trước mặt Ngải Mộ, càng nghĩ càng thấy do Tần An làm, nghiến răng đi về lễ đường.
Tới cửa lễ đường Bành Hi Hiền dừng bước, chuyện cần gấp bây giờ không phải đi hỏi tội Tần An, mà bảo Ngải Mộ và Thái Yên đừng truyền ra ngoài, loại chuyện này rất ác liệt, một khi lan đi thêm dầu thêm mỡ vào, dù không ai tin cũng thành xỉ nhục của hắn.
Vội vội vàng vàng đi tới sân khấu tìm Ngải Mộ, thấy Ngải Mộ có vẻ háo hức trông đợi, không nghĩ nhiều, tới nói nhỏ:
- Ngải Mộ, chuyện ấy không như em nghĩ đâu, em đừng nói với ai, dặn Thái Yên một câu hộ anh, anh nhất định tìm ra kẻ nào giở trò sau lưng.
- Dạ.
Ngải Mộ nửa tin nửa ngờ gật đầu, dù sao chuyện này nghĩ lại ít nhiều có cảm giác hoang đường:
Bành Hi Hiền không quan tâm Ngải Mộ có tin hay không, chỉ cần đừng truyền đi là được, còn Thái Yên càng không lo, đó là cô nữ sinh sống nội tâm, nhút nhát dễ xấu hổ, loại chuyện này thế nào giữ kín trong lòng, chỉ tiếc là sau này không cách nào nhìn thấy ánh mắt Thái Yên như con hươu non rụt rè khi đối diện với mình nữa.
- Hi Hiền, em chạy đi đâu thế? Vừa rồi thấy em hùng hùng hổ hổ chạy ra ngoài, còn xô ngã mấy học sinh, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
Triệu Địch Mông dưới sân khấu đi lên hỏi:
- Dạ không có gì đâu thấy, chút chuyện nhỏ thôi ạ.
Bành Hi Hiền hít hơi, chỉnh lại mái tóc rối loạn:
Triệu Địch Mông vẫn hơi nghi ngờ:
- Không sao thật chứ, vừa xong hiệu trưởng Lý sợ em không về đã tìm Tần An thay thế tạm rồi, em nghỉ ngơi đi, điều chỉnh lại tâm tình.
- Tần An và em cùng dẫn chương trình?
Bành Hi Hiền hiểu ra vì sao vừa rồi thấy Ngải Mộ vui vẻ như thế:
- Cậu ta làm nổi không, chúng ta phải luyện tập mấy ngày, đây không phải là chuyện đơn giản, anh về rồi, chúng ta tiếp tục.