Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 636: Đã chuẩn bị từ lâu. (2)

Chương 636: Đã chuẩn bị từ lâu. (2)


- Tần An rất hoạt ngôn, giỏi ứng biến.

Ngải Mộ sợ Triệu Địch Mông thay người, vội vàng nói:

- Chắc chắn không thành vấn đề, vừa rồi mở màn làm rất tốt, hơn nữa em thấy anh nên thay quần áo đi, ống quần có chỗ rách này.

Triệu Địch Mông cũng tán đồng:

- Dù sao Tần An đã bắt đầu rồi, không có gì sai sót, em nghỉ ngơi đi, còn buổi chiều nữa.

Bành Hi Hiền cúi đầu xuống, lúc nãy mải trút giận không để ý, chỗ gần đầu gối vị rách một ít, tuy không đáng kể, nhưng với người rất chú ý hình tượng như hắn, không thể cứ thế qua loa lên sân khấu được, bị Tần An cướp chỗ, lòng vô cùng tức giận thêm nhận định đây là kế hoạch của y, dù sao không có chứng cứ, Tần An giảo hoạt như thế, làm ầm lên càng nhiều người biết thôi, không ích gì.

Càng nghĩ càng thấy khả năng phải nuốt trái đắng này xuống, Bành Hi Hiền không còn tâm trạng nào dẫn chương trình nữa.

Trên sân khấu, Lý Khai Minh đã kết thúc phát biểu, sau đó là một vị phó chủ nhiệm giáo ủy, đợi một đại biểu xã hội lên, cuối cùng cũng tới tiết mục đầu tiên, tiếng vỗ tay rào rào khắp khán đài.

Tiết mục đầu tiên là vũ đạo, một màn múa tập thể của năm thứ hai, rất hoành tráng, hai mươi cô gái, lựa chọn vô cùng cầu kỳ, chiều cao vóc dáng không chênh lệch là bao, động tác chỉnh tề, Tần An ở vị trí tốt nhìn hoa mắt, đáng tiếc tiết mục đầu tiên thường được điểm không cao, gần như chưa bao giờ thấy tiết mục đầu tiên lại giành giải cao nhất.

Mặc dù tiết mục không có điểm sáng nào, động tác vũ đạo lẫn trang phục đều truyền thống bảo thủ, nhưng tiếng vỗ tay cực kỳ nhiệt liệt, đoán chừng vừa rồi nghe phát biển dài dòng đã kìm nén lắm rồi.

Tần An đứng bên xem, mắt liên tục nhìn về phía bậc thang lên sâu khấu, cuối cùng cũng thấy Vương Hồng Kỳ và Đỗ Thượng tới, theo sau còn có hai ba người mang đủ loại thiết bị.

Vương Hồng Kỳ gật đầu với Tần An một cái rồi chỉ huy người người bố trí thiết bị, để thuận tiện cho công việc, hắn mang rất nhiều chức danh từ Đầu tư Duy An, Tạp chí Họa thần cho tới Hội sở Lạc Thần, dẫn vài người tới sau sân khấu không thành vấn đề.

Tần An đi tới chủ động bắt tay Đỗ Thượng:

- Hôm nay là lần đầu Tôn Tôn lên sân khấu, ông Đỗ lát nữa xem cô ấy biểu diễn thế nào.

Vài kế hoạch nên phải chuẩn bị rồi, Tôn Tôn có thể ra mắt muộn một chút, nhưng ở phương diện công ty thì nên có chuẩn bị càng sớm càng tốt.

- Nhất định, cậu cứ yên tâm, Tôn Tôn sẽ làm tốt thôi, tôi tin tưởng ở cô ấy.

Đỗ Thượng rất kích động, đợi mãi cũng tới ngày này, sau khi nhận được điện thoại thông báo của Tần An, ông ta đã bỏ hết mọi việc từ sáng sớm tự lái xe tới Lâu Tinh.

Suốt thời gian qua Đỗ Thượng vẫn luôn chú ý tới bài thể dục theo nhạc của giáo ủy huyện Phong Dụ, biết nó khả năng sẽ được phổ biến toàn quốc, Tôn Tôn không tới mức bằng vào một đoạn phim quảng bá mà nổi tiếng, danh tiếng là thứ cần người ta cần bỏ công sức tuyền truyền mới được. Dù đoạn phim kia có chiếu khắp cả nước thì cũng chẳng ai tìm hiểu người biểu diễn là ai, cần để Tôn Tôn và Tần Thấm lên TV phỏng vấn, khi đó người ta vỡ lẽ, thì ra hai cô gái cực kỳ xinh đẹp, đáng yêu là thế này thế kia.

Trong thời gian chờ đợi liên hệ từ Tần An, thậm chí Đỗ Thượng đã vạch kế hoạch sơ bộ để Tôn Tôn tấn công vào giới giải trí rồi, cuối cùng ngày đó đã tới.

- Không biết tiết mục của Tôn Tôn thứ mấy?

Chưa gì lòng bàn tay Đỗ Thượng đã ướt mồ hôi vì hồi hộp rồi:

- Tiết mục thứ năm, cô ấy đang ở dưới kia kìa.

Tần An chỉ mấy hàng ghế trước sân khấu, ở đó có một đám nữ sinh ăn mặc vô cùng rực rỡ:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch