Đường Mị là một câu đó, trên người cô có quá nhiều thứ làm người bình thường chỉ có thể trố mắt nhìn, mãi cũng không thể tiếp nhận nổi.
Đại khái đó chính là thiên tài.
Đường Mị muốn Tần An phối hợp, y biết cô không nói chơi, không muốn cho xem chứ gì, thế thì càng phải xem, Tần An rất khốn kiếp, nhưng cũng biết chừng mực, hôm nay cho Đường Mị toại nguyện, sắp chia tay rồi, không nên trêu chọc nha đầu điên này, nếu không cô ta để lại đòn dự phòng nào đó, mình nuốt không trôi.
Cả chiều Đường Mị chỉ có một tiết mục, không thể vô lý tới mức bắt mình tránh từ bây giờ, trở về chỗ của mình.
- Ngải Mộ làm sao thế, đột nhiên lúng túng như vậy, chẳng có tương tác gì với Bành Hi Hiền, hình như lại còn né tránh.
Đường Mị buổi sáng xem Ngải Mộ dẫn chương trình rồi, cùng Tần An tung hứng qua lại, hết sức tự nhiên, sao buổi chiều lại đánh mất phong độ:
Chu Hướng Phong ở bên phì cười làm Tần An cũng không nhịn được người.
- Các cậu cười cái gì thế?
Cái cảm giác người khác cười mà mình không hiểu cai cũng khó chịu, Đường Mị không phải ngoại lệ:
- Tôi không nói, để bạn càng thêm tò mò, tò mò càng nhiều bị dày vò càng lớn.
Tần An hả hê gậy ông đập lưng ông:
Đường Mị không thèm để ý tới y, quay sang nhìn chằm chằm Chu Hướng Phong, buông một câu gọn lỏn:
- Nói.
Chu Hướng Phong không có gan chống đối Ngải Mộ, quan trọng là chuyện này không kể ra thì ngứa ngáy không chịu được, đem cảnh ngộ Bành Hi Hiền gặp phải hồi sáng kể ra, nhưng biết khôn kể lại vai trò người ngoài tình cờ chứng kiến, vừa kể vừa nén cười, mãi mới hoàn thành.
- Cậu làm chứ gì?
Đường Mị giờ đã thừa hiểu Tần An là thứ khốn kiếp thế nào rồi, một chuyện tệ hại, y có thể làm tệ hại hơn:
- Đừng nghĩ tôi không phủ nhận là thừa nhận.
Tần An nhún vai:
- Bành Hi Hiền chẳng là cái thá gì, chơi một vố cũng không sao.
Đường Mị quay đầu xem biểu diễn, tay còn cầm một bảng tiết mục, sắp tới cô rồi:
Di động trong túi Tần An rung lên, là Đường Khiêm Hành, đi ra ngoài nhận điện thoại, không ngờ hắn tới Nhất Trung vào lúc này.
- Buổi chiều có việc không? Cùng chú đi xem hội sở Lạc Thần.
Bên trong chiếc Santana màu đen, Đường Khiêm Hành lái xe, ngồi ghế phụ lái là Tề Mi:
Đã lâu không gặp, Tề Mi ngày càng có khí chất rồi, cô giống Lý Thục Nguyệt, thích dùng trâm cái tóc, chỉ khác là càng thêm hoa lệ, mỉm cười vẫy tay với Tần An, đi xuống mở cửa ngồi ở ghế sau:
- Hai người nói chuyện đi, chị nhường đó.
Tần An không khách khí ngồi vào ghế phụ lái:
- Chú Đường học tập kết thúc rồi sao?
- Ừm, thành phố thành lập khu khai phát kinh tế mới, chú làm bí thư khu ủy, cấp bậc không đổi.
Đường Khiêm Hành năm ngoái mới lên cấp chính xử, không thể nhanh chóng được nâng cấp bậc như vậy, nhưng từ vị trí nhân vật số hai trong huyện, thành người đứng đầu khu, rõ ràng là thăng tiến:
- Là khu khai phát bên đường quốc lộ tới tỉnh thành ạ?
Tần An không khỏi cám thán tầm nhìn của gia tộc sau lưng Đường Khiêm Hành, khu khai phát này là hạng mục phát triển kinh tế hiếm hoi của Lâu Tinh, Đường Khiêm Hành còn là bí thư khu ỷ, tương lai chính tích lại thêm dấu ấn đậm nét này:
- Cháu còn quan tâm tới cái này cơ à, tưởng đặt hết tâm tư vào cô bé nào rồi?
Đường Khiêm Hành trêu chọc, mà hắn thấy chuyện này khả năng rất là cao:
- Tần An, em đoán xem lần này bọn chị tới thành phố làm gì?
Tề Mi ngồi phía sau chỉnh trang lại, gương mặt không nén được niềm vui:
- Không phải là tới xem tiến độ xây dựng hội sở ạ? Vừa rồi chú Đường nói thế.
- Em họ, con gái chú hai của Khiêm Hành học ở Nhất Trung, có điều cô em gái này không thân thiết với Đường gia, chẳng mấy khi tới Bắc Kinh. Anh ấy cũng nhiều năm không gặp, lần này tới đón.
Tề Mi háy mắt:
- Em đoán xem là ai?
Tần An hiểu vì sao Tề Mi lại vui như thế, cho dù trong nhà ép Đường Khiêm Hành đi tương thân, hắn vẫn không kỵ húy đưa Tề Mi đi gặp người Đường gia, ý nghĩa khỏi nói cũng hiểu.
Khoan, khoan, em họ Đường Khiêm Hành? Họ Đường? Tần An giật mình, chỉ có thể nghĩ tới một người:
- Là Đường Mị sao?
- Hi hi, hai đứa cùng lớp, cùng đạt điểm tuyệt đối, trùng hợp không?
Bộ dạng chấn kinh của Tần An khiến Tề Mi rất thích thú:
Tần An ngây ra một lúc rồi gật đầu, bất ngờ mà không bất ngờ, y sớm biết xuất thân Đường Mị không tầm thường mà, chỉ không ngờ là con cháu Đường gia. Ra là thế, nếu không có xuất thân cao tới mức này, dựa vào tính cách quái dị của Đường Mị, làm sao có nhiều vinh dự phần thưởng như vậy, chỉ là vì sao trước kia Đường Khiêm Hành chưa bao giờ nhắc tới, quan hệ giữa Đường Mị và Đường gia xa cách tới thế à?
Đường Khiêm Hành chỉ chăm chú lái xe, không đưa ra bất kỳ bình luận nào, xe tới công trường, tiến độ xây dựng vẫn ổn định, kiến trúc cơ bản đã hoàn thành, chỉ còn phần trang chí nội ngoại thất nữa thôi, chị dâu cũng đã bắt đầu rục rịch tuyển mộ nhân viên, sau đó là chọn ngày đẹp để khai trường.