Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 642: Đường Mị. (2)

Chương 642: Đường Mị. (2)


Đối với văn hóa Trung Quốc, chọn ngày cho sự kiện quan trọng như cưới gả, khai trương có ý nghĩa lớn, cho dù Tần An không hề mê tín cũng không bao giờ xem nhẹ nó, ít nhất nó thể hiện tôn trọng với truyền thống tổ tiên, không quên nguồn cội.

Ở công trường khoảng chừng bốn lăm phút, nói chuyện với người phụ trách kỹ càng, sau đó Đường Khiêm Hành lái xe về Nhất Trung, lúc này hội diễn văn nghệ vẫn còn, nhưng tiết mục của Đường Mị cùng màn đồng ca của lớp 156 chắc chắn kết thúc rồi. Tần An không định vào xem nữa, cùng Đường Khiêm Hành, Tề Mi ngồi trong xe đợi Đường Mị.

Đường Khiêm Hành lấy di động ra gọi, một lúc sau Đường Mị đi ra, vẫn mặc cái áo khoác dài kia, tóc ổ gà, kính mắt tròn của học giả thời xưa, chào hỏi Đường Khiêm Hành, vẻ mặt khó thể nói là xa lạ, nhưng chẳng có vẻ thân thiết nào trên đó.

Cô gái này từng điều tra mình rất kỹ, chắc chắn biết quan hệ giữa mình và Đường Khiêm Hành, nhưng chưa bao giờ nhắc tới nửa lời, loại quan hệ này quả nhiên chẳng ra sao.

Tần An bắt tay Đường Mị:

- Lên đường may mắn.

Lý Thục Nguyệt nói đúng, Tần An sẽ không thích Tần Mị, cho dù hai người tính cách khá tương đồng, nhưng đối đa chỉ có thể thành bạn bè thân thiết, chia sẻ với nhau mọi điều, tuyệt đối không thể tiến thêm một bước.

Tần An thích sự đơn giản chân thành, giống như chơi với Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo, hay bạn mới ở lớp 156 như Chu Hướng Phong rất thẳng thắn, gặp một lần là bạn. Còn ở cùng Đường Mị lại quá mệt, Tần An lười suy đoán ý nghĩa của người bên cạnh, không hề thích hợp.

Đường Mị nhìn Tần An rời đi, bứt mái tóc rối, cô cảm giác Tần An xoay lưng đi hết sức lạnh nhạt, làm người ta thương tâm.

- Em làm thế là sai rồi.

Đường Khiêm Hành dựa vào cửa xe, lấy thuốc lá ra, cúi người xuống châm lửa, hắn mặc chiếc jacket vàng gạo, trông như thanh niên trẻ bình thường, không ai ngờ là người quản lý cả huyện:

- Cái gì?

Đường Mị ngạc nhiên quay lại:

- Anh thích Tần An, vì cậu ta thẳng thắn, không phải là loại ngây thơ không có tâm cơ, mà là chân thành, bỏ hết giả dối, tiếp xúc với người khác tùy ý mà tự nhiên. Nói chuyện hay ở chung với Tần An rất thoải mái, đó là sức hút nhân cách, nên người bên cạnh đều thích cậu ta, dù là bạn bè, trưởng bối hay mấy cô gái kia.

Đường Khiêm Hành rít vài hơi thuốc, nhìn Đường Mị che dấu tức giận, lắc đầu:

- Em không đủ chân thành, Tần An không thích em đâu, em càng làm ra vẻ thần bí, càng phản tác dụng, cậu ấy có thể tò mò, song không thích em.

Tề Mi hơi trừng mắt với Đường Khiêm Hành, sao lại nói như thế.

- Anh biết cái gì chứ, không phải như anh nghĩ đâu.

Đường Mị quay sang Tề Mi thái độ thay đổi hoàn toàn, nhoẻn miệng cười nghịch ngợm:

- Chị dâu, lần đầu gặp mặt, có quà cho em không?

Tề Mi luống cuống, đối với người Đường gia, cô luôn mặc cảm, thậm chí cho rằng nếu mình chuẩn bị quà gặp mặt, người ta cho rằng mình ảo tưởng. Đường Khiêm Hành là một huyện trưởng, khiến không biết bao người kính sợ, đều là người trước kia cô chỉ nhìn thấy tên TV thôi, còn cha Đường Mị, là bí thư tỉnh ủy, ủy viên TW, là nhân vật thuộc cấp bậc nào? Đường Mị chỉ e không nhìn cô vào mắt.

- Nó đã gọi em là chị dâu rồi.

Đường Khiêm Hành thương xót nhắc nhở:

- A, xin lỗi... Chị không chuẩn bị.

Tề Mi gượng cười:

- Không sao.

Đường Mi tháo dây chuyền trên cổ đeo lên cho Tề Mi:

- Đây là quà của em, kỳ thực Đường gia có cái gì ghê gớm đâu, gặp được người như chị là phúc phận của anh ấy thì có. Vừa nãy em thấy chị trừng mắt với anh ấy, anh ấy bị chị thuần phục hết sức ngoan ngoãn, thật hâm mộ.

Đường Khiêm Hành nhíu mày rồi chỉ biết cười cho qua.

- Nam nhân có nữ nhân quản mới là phúc.

Đường Mị kiêu ngạo bĩu môi:

- Em đi đây tạm biệt.

Nhìn bóng lưng Đường Mị xa dần, Tề Mi nghi hoặc:

- Không phải anh tới đón cô bé đi Bắc Kinh à?

- Nó tự đi được, tối anh có bữa tiệc nhà doanh nghiệp phải tham gia, chúng ta cùng đi.

Đường Mị mở cửa xe cho Tề Mi.

- Em cũng đi?

- Thật là, em không phải tổng giám đốc Tề của hội sở Lạc Thần sao, đi với Tần An và Thục Nguyệt cho có bạn.

Đường Khiêm Hành vừa nói vừa lái xe rời đi:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch