Tần An đứng dựa lưng vào gốc cây ngô đồng, nhìn Đường Mị và Đường Khiêm Hành nói chuyện, nhìn họ rời đi rồi mới đi rồi mới thong thả tới lễ đường, đến lúc xem Đường Mị để lại bất ngờ gì.
Sân rất vắng người, chỉ có gió lạnh thổi vài chiếc lá la đà và Tống Anh Hào mặt đầy mụn trứng cá kích động đi đi lại lại, tay cầm một tờ giấy, nhìn về phía mặt trời, vẻ mặt trang nghiêm mà thần thánh, tựa hồ hướng tới thứ thiêng liêng mỹ hảo nào đó, miệng lẩm bẩm:
- Tôi nhìn thấy một ánh hào quang chiếu xuống sân khấu, như thứ ánh sáng duy nhất trong bóng đêm mịt mùng, chưa có âm nhạc vang lên, cô ấy đã xuất hiện như thiên thần. Cô ấy là thiên nga cô độc, kiêu ngạo mà mỹ lệ, bước chân cô ấy bước từ bên này tới bên kia sân khấu, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Tôi hiểu rồi, cô ấy không cần âm nhạc, âm nhạc là vô nghĩa, không ai để ý tới âm nhạc, trong mắt chỉ có cô ấy giang cánh bay...
Rợn cả người, tên này không phải lại chuẩn bị viết thư tình mạo danh gửi cho ai chứ? Tần An ghé đầu tới hỏi, có vẻ không giống lắm vì trông Tống Anh Hào rất giống thanh niên vì lý tưởng mà tuẫn táng hơn:
- Anh làm gì thế?
Tống Anh Hào giật mình quay lại, nhìn thấy Tần An trong tích tắc lại tỏ ra cao ngạo không thèm để ý, như hắn là người giác ngộ còn Tần An là kẻ phàm tục, không cảm thụ được vẻ đẹp thật sự.
- Tả múa ba lê à?
Tần An thử hỏi:
- Hừ, kẻ nhàm chán.
Tống Anh Hào quay đầu đi, vẫn bộ dạng người tuẫn đạo đó:
Tần An nhẹ nhàng rút tờ giấy của hắn, trên cùng viết:
- Ghi chép vũ đạo của Đường Mị lớp 156 hội diễn văn nghệ? Cái thứ này là tả Đường Mị đấy à?
- Cậu làm cái gì thế?
Tống Anh Hào gào lên thảm thiết, giật phắt tờ giấy lại, ôm vào ngực, mặt đỏ bừng bừng:
Thèm lắm ấy, tưởng viết cái gì, chẳng qua là Đường Mị thôi mà.
Đường Mị trang điểm thì sao?... Tần An không hình dung ra được, đầu tiên bỏ kính xuống, Đường Mị luôn đeo kính, gần như thành ấn tượng đóng đinh trong lòng Tần An rồi, còn gì nữa? Đại khái là đội tóc giả rồi, nếu không vừa rồi đã chẳng thấy tóc vẫn rối bù như ổ gà.
Mù mắt chó rồi mới đi tả Đường Mị như vậy.
Biểu diễn vẫn còn tiếp tục, tổng cộng có hơn năm mươi tiết mục, phải tới tối mới xong, nhưng mọi người có vẻ không tập trung lắm vào tiết mục trên sân khấu, xì xào bàn tán.
- Lớp 156 từ khi nào có cô gái xinh đẹp như vậy? Ngải Mộ cũng còn kém một chút.
Tần An chợt nghe thấy có người nói như thế.
- Chí chất, biết khí chất là gì không? Là loại như minh tinh trên TV ấy, chỉ ngồi đó thôi cũng khiến người ta chú ý rồi, còn Ngải Mộ là người dẫn chương trình, nói liên tục không ai buồn chú ý.
Khí chất minh tinh? Là nói Tôn Tôn à? Tần An nhíu mày đi về chỗ, mấy thằng bạn cũng đan nháo nhào.
- Thật sự là Đường Mị à? Không thể nào, đó là hai người khác nhau, vóc dáng thì đúng, nhưng mà thay đổi nhiều quá, như phiên bản Lọ Lem ngoài đời thực vậy.
Dương Xuân lắc đầu, kiên quyết không tin:
- Vừa mới đi hỏi Ngải Mộ rồi, lớp trưởng thật đấy, sau khi bạn ấy đi vào hậu trường liền có rất đông người đi theo, còn có vệ sĩ chặn cửa, không biết bên trong làm gì.
Hồ Đan Huy đi thám thính tin tức trở về, giọng kịch tính:
- Chắc chắn không phải Đường Mị, có cô gái xinh đẹp nào lại biến mình thành như thế không? Bị thần kinh à?
Thái Hướng Vinh cũng không tin:
Cao ngạo như Đường Mị sẽ không tìm thế thân biểu diễn, nhưng Đường Mị xinh đẹp thật à? Tần An cũng hoài nghi điểm này, y chưa bao giờ thấy cô gái nào tự làm xấu bản thân.
- Tìm Đường Mị hỏi là xong, các cậu cái nhau làm gì?
Chu Hướng Phong vẫn đang cầm ống nhòm dõi lên sân khấu, thấy Tần An ngồi xuống bên cạnh, kích động quay sang:
- Này, cậu vừa rồi bỏ lỡ mất màn biểu diễn đặc sắc nhất rồi.
- Cậu nhìn rõ chứ, có phải Đường Mị không?
- Nhìn rất rõ, mặt, cằm, môi, mũi đều giống, nhưng mắt không phải kiểu lồi ra, ngơ ngơ ngác ngác, mà rất đẹp, đẹp hơn mắt của Diệp Trúc Lan nữa đấy.