- Bạn thật lắm ý tưởng, nhưng thôi đi, sợ sau này bạn lại tìm tới mình xin tài trợ.
Tần An cười, y không cố ý che dấu mình nhiều tiền, song không cần khoe khoang làm gì:
- Đừng keo kiệt vậy chứ, mình đang có ý đó đấy, ban tuyên truyền tổ chức hoạt động tốn kém lắm, hay là quảng cáo cho hội sở của chị dâu cậu, được không?
Ngải Mộ kéo ống tay áo Tần An, quan hệ hai người giờ là bạn bè rất gần gũi, thi thoảng cô cũng có vài động tác thân mật:
- Ừ, để nói sau.
Tần An gật đầu:
- Hôm nay làm sao thế, đang định bắt cậu mời khách vì làm lớp phó đấy.
Thấy tâm tình Tần An hôm nay không không tốt, như bóng bị xì hơi, Ngải Mộ lấy làm lạ:
- Để hôm khác đi, tối nay mình có việc. À phải, bạn thấy tiết mục của Đường Mị thế nào? Mình không xem.
Tần An vỗ trán, sao quên mất Đường Mị là người ở gần sân khấu nhất:
Ngải Mộ nghe câu này, tâm tình cũng liền trở nên không tốt:
- Người khác cãi nhau có phải Đường Mị không, mình dám nói đó là Đường Mị đấy.
- Vì sao?
- Nghe điệu bộ nói chuyện của cô ấy với người đi theo chứ sao, cái kiểu nếu không nghe lời tôi thì cút xéo ấy.
Ngải Mộ nghĩ lại vẫn còn tức:
- Có tiền thì ghê gớm lắm à, nhà Bành Hi Hiền cũng rất giàu, nhưng đâu như cô ta, hừm, Đường Mị căn bản không coi ai vào mắt.
- Lại không phải bây giờ bạn mới biết, kệ cô ấy.
Đã tới cổng tiểu khu nhà Ngải Mộ, Tần An đứng lại vẫy tay:
- Mình đi đây, năm mới vui vẻ, tạm biệt.
- Ừ, tạm biệt.
- Ái dà, Tiểu Tần và Ngải Mộ lại đi với nhau đấy à, đã tới đây rồi, vì sao không vào nhà chơi?
Trương Khả Di từ xa nhìn thấy bọn họ, đon đả chào hỏi hết sức thân thiết:
- Thôi ạ, hôm nay cháu còn vài việc, sau này có cơ hội tới nhà thăm bác.
Tần An lễ phép đáp, người thế lợi như Trương Khả Di trên toàn Trung Quốc nhiều không đếm xuể, y không cần giận làm gì, đối đáp một câu đúng phép rồi đi luôn:
- Được, nhất định phải tới nhé, bác làm món ngon cho ăn, thích gì cứ nói với Ngải Mộ...
Nhìn Tần An đi xa, Trương Khả Di vẫn cứ nói với theo:
- Mẹ, sao mẹ lại như thế?
Ngải Mộ xoay người đi, không muốn để ý tới mẹ mình, cô sợ Tần An vì thế coi thường luôn cả mình:
- Thế là thế nào? Không phải nghĩ cho con à, bạn bè như thế phải giữ chặt lấy. Con xem, đó mới là con nhà danh giá, hiểu lễ phép lại phóng khoáng, còn xem Trương Dược, Ngải Mộ, mỗi lần gặp mẹ cứ rụt rụt rè rè.
Trương Khả Di lắc đầu, bộ dạng không so được, không so được.
Ngải Mộ thở dài, chẳng biết làm thế nào khác, bước đi thật nhanh.
Tần An thì lững thững về nhà, tựa hồ bị một cái dằm đâm vào đít, không đau, nhưng lúc nào nào cũng cảm giác được nó, lại không cách nào lấy ra được, người cứ bứt rứt, buồn bực, không sao xốc lại được tinh thần. Tình cờ đi qua một hiệu kính, dừng chân đi vào.
- Muốn kính gì?
Chủ quán hỏi, hôm nay toàn thành phố nghỉ học, nhiều học sinh tới thay kinh, cửa hiệu làm ăn rất tốt, tùy ý chào khách một câu rồi quay sang khách hàng đang tiếp dở:
Tần An nhìn học sinh đang thử kính, lấy một cái đeo lên, soi gương nhìn một lúc, bỏ xuống, đeo lên, lại bỏ xuống, nghĩ một lúc hỏi lấy kính viễn thị đeo thử, vừa đeo lên một cái cảm thấy trời đất quay cuồng, lảo đảo suýt ngã, mới đeo vài giây mà chảy nước mắt phải bỏ lại.
Ngẫm nghĩ một lúc kiếm cái kính gọng to nhất đeo vào, nhìn trái nhìn phải, xác nhận không cách nào một cái kính khiến người ta có thể như thành hai người khác nhau được.
- Grrr...
Muốn điên mà, Tần An lắc mạnh đầu quyết không nghĩ nữa, trả lại kính rồi về tiểu khu, thấy một cô gái tóc vàng cao ráo mặc đồng phục đen đứng trước cầu thang, người qua lại ai cũng phải chú ý. Có ông già nhìn nhiều vài cái, bị bà giả mặc áo bông hao bên cạnh cảnh cáo:
- Lão già chết tiệt, nhìn cái gì mà nhìn, cẩn thận con yêu tinh nước ngoài đó tối tới bắt mất hồn đấy.