Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 646: Dư âm. (2) (2)

Chương 646: Dư âm. (2) (2)


Cô gái tóc vàng đi tới trước mặt Tần An hơi khom người:

- Xin chào, cậu là Tần An?

- Chào cô, đúng là tôi.

Tần An ngạc nhiên vẫn đưa tay ra, người phương Tây không có kiểu chào này, làm như người Nhật Bản vậy:

Cô gái tóc vàng bắt tay Tần An, lấy ra một cái chìa khóa, giọng nghiêm túc:

- Đây là chìa khóa của cô Đường Mị, hi vọng trong thời gian cô ấy không có nhà, cậu giúp cô chủ cho con rùa ăn.

Giỏi lắm, cố tình không mang nó theo, để lại chơi mình một phát, Tần An nhận lấy.

- Cám ơn.

- Chuyện vặt thôi mà.

Tần An cười vẫy tay tạm biệt:

Cô gái tóc vàng còn muốn nói thêm thì Tần An đi rồi, cúi người chào một cái mới xoay người đi.

Tần An về nhà thì thấy Diệp Trúc Lan đang chơi cùng Tần Thấm, dạy Tần Thấm dùng nhựa dẻo để nặn hình người, trải qua nỗ lực kiên trì Diệp Trúc Lan cuối cùng thành công rồi, Tần Thấm không còn ghét cô nữa, trẻ con tâm tính đơn giản, tốt với nó, chơi với nó thế là thành bạn tốt.

Tết Tây này Diệp Trúc Lan không về nhà, Khuông Vịnh Mai đang chạy quan hệ để điều lên thành phố, Tần An cho rằng đây là chuyện tốt, y tìm Dương Thanh nói một câu là được.

Tần An tất nhiên không về nhà, ở lại chơi với Diệp Trúc Lan.

Nhà Tôn Tôn cũng chuẩn bị chuyển lên thành phố, theo tập tục của người Trung Quốc, thường chuyển nhà trước năm mới, không ai để đầu năm chuyển nhà hết. Kỳ nghỉ này là kỳ nghỉ cuối trước Tết Xuân rồi, nhân ba ngày nghỉ, Tôn Tôn về nhà dọn đồ.

Diệp Trúc Lan nặn một cái mặt thật to, mày sâu róm, mắt hạt đào, giơ lên hỏi Tần Thấm:

- Có giống chú cháu không?

Tần Thấm lắc đầu:

- Không giống chút nào, giống người xấu.

- Thế tức là giống rồi.

Diệp Trúc Lan cười khúc khích, quay đầu lại thè lưỡi trêu Tần An:

- Chị mới là người xấu.

Tần Thấm không chịu:

- Để em nặn chú cho chị xem.

Tần An cười, kệ hai chị em chơi với nhau, cầm chía khóa đi lên nhà Đường Mị, mở phòng ra, không hề có dấu vết dọn dẹp gì cả, nguyên xi như cũ, phòng ngủ cũng không đóng. Tần An không định vào phòng ngủ của Đường Mị, chắc chắn Đường Mị sẽ không để lại manh mối gì, ví dụ aum ảnh, dù là có cũng là hình dạng hiện giờ, chẳng có gì để xem. Lấy con rùa và thức ăn cho rùa đặt lên trà kỷ ở phòng khách, chuẩn bị giao nhiệm vụ này cho Tần Thấm, mặc dù Tấn Thấm không mở được cửa, song sẽ nhớ để nhắc y.

Rùa vào mùa đông cực ít hoạt động, cũng không cần thường xuyên cho ăn, Tần An lật con rùa qua lại, nó rụt đầu chân vào mai không thèm hưởng ứng, buồn chán thả nó lại chậu kính rồi về.

Lúc này Tần Thấm đang dương dương đắc ý khoe sản phẩm của mình, còn thảm hơn của Diệp Trúc Lan, không rõ là người hay là người ngoài hành tinh, nhưng nó kiên quyết thế mới giống chú.

Cơm nước đã chuẩn bị xong, chỉ cho hai chị em Diệp Trúc Lan thôi, cô và Tần An dự tiệc, chẳng có gì vui, một đám người quần áo sang trọng nói huyên thuyên, khen nhau, trao đổi danh thiếp, Diệp Trúc Lan và Tần Thấm đi sẽ buồn chết.

- Tần An, mau thay quần áo đi, bác hai đang đợi đấy.

Lý Thục Nguyệt từ phòng ra thúc giục, cô mặc chiếc váy lửng ôm sát người mà Tần An mua ở Bắc Kinh, phối với chiếc áo choàng nhỏ không tay màu đen, cực kỳ gợi cảm.

Đây là lần đầu tiên Lý Thục Nguyệt mặc bộ váy này, vậy mà vô cùng vừa vặn, rõ ràng là Tần An đã dùng mắt ước lượng số đo ba vòng của cô, làm lúc soi gương nhìn chiếc váy ôm sát từng đường cong cơ thể mà hơi đỏ mặt, thằng nhóc đáng ghét.

- Chi, hôm nay thật quyến rũ.

Tần An nhìn mấy lượt, ít khi thấy chị dâu ăn mặc theo kiểu gợi cảm thế này:

Lý Thục Nguyệt đi tới giúp Tần An chỉnh lại áo:

- Biết miệng em ngọt rồi, đi mà dùng với Diệp Tử của em ấy.

Xoay vai Tần An một cái đẩy ra bàn ăn:

- Diệp Tử, xem Tần An có đẹp trai không?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch