Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 651: Cắm trại. (1)

Chương 651: Cắm trại. (1)



Tần An há miệng cười hả dạ, coi như trả thù được phần nào chuyện dày vò y nửa ngày, đặt điện thoại xuống, thư thái duỗi lưng ra, y tự biết mình, đôi khi thực sự vô cùng đáng ghét, nhưng mà nữ nhân dùng chữ "hận", ý vị rất nhiều. Có điều Tần An không quá để tâm, Đường Mị có ý đồ gì, Đường Mị xinh đẹp thế nào, Đường Mị có bao nhiêu bí mật đều không quan trọng nữa, nó chỉ có thể làm phiền Tần An nửa ngày thôi, y không có ý định hay hứng thú phát triển thành bất kỳ cái gì với Đường Mị hết.

Giường của Đường Mị cực rộng còn êm, Tần Thấm hưng phấn lăn đi lăn lại, lăn thế nào ngã xuống giường, "úi" một tiếng, may mà mặt đất trải thảm dầy nên không đau mấy. Tần Thấm vừa xoa mông vừa nhìn cái tủ bị chân mình đá mở ra, bên trong cũng trải thảm lông, Tần Thấm như phát hiện ra vùng đất mới, chui ngay vào:

- Chú, tối nay cháu muốn ngủ ở đây.

- Bên trong không có chăn, cẩn thận bị lạnh, mau ra đây, ngoan ngoãn ngủ trên giường với chú.

Tần An thấy trẻ con thích thứ mới mẻ không hề sai, chỉ là Đường Mị không có chăn nhỏ cho Tần Thấm đắp, nhiệt độ trong phòng giữ ở 23 độ, tối không đắp chăn sẽ bị lạnh bụng:

Tần Thấm ra sức chui vào trong tủ, kệ Tần An gọi thế nào cũng không ra nữa, đóng cửa tủ lại nằm trong cười khanh khách.

Tần An rời giường mở tủ ra, quần áo bên trong bị Tần Thấm làm bừa bộn hết lên rồi, vừa dọa vừa dỗ:

- Tần Thấm, ngoan, ra đây nào, nếu không chú không yêu nữa.

- Chú, đây là cái gì thế?

Tần Thấm giơ cái quần lót nhỏ lên, ở vị chí mông là lụa mỏng nhìn thấu qua được, chỉ có vùng tam giác phía trước là có lớp vải đen kín đáo:

Tần An há hốc mồm, phát hiện ra bên trong rất nhiều đồ lót gợi cảm, Đường Mị mặc thứ này? Vội vàng cưỡng chế bế Tần Thấm ra, dùng hai ngón tay cầm quần lót nào vào, đóng ngay tủ lại, đáp bừa:

- À, đó là dây giày ấy mà.

Đầu đau vô cùng, làm sao đây, Đường Mị thế nào về cũng nghĩ mình lục đồ, nói là Tần Thấm làm, nhất định người ta không tin.

- Chú, đi ngủ thôi.

Tần Thấm vừa xong còn tinh thần dư dật, nằm lên giường êm một lúc là ngáp ngắn ngáp dài rồi, ôm cổ Tần An nói:

- Ừ.

Tần An thở dài tắt đèn đi, một lúc sau chìm vào giấc ngủ.

Vậy là năm 1996 đã kết thúc, ánh nắng đầu tiên của năm 1997 ló rạng, hôm nay là một ngày nắng đẹp, song không ai thấy năm mới đã bắt đầu, trong lòng người Trung Quốc, chưa qua Tết Xuân thì chưa tính là năm mới, trừ các cơ cấu chính phủ, chẳng đâu có chút xíu không khí tống cựu nghênh tân.

- Tần An, xem mình mang đủ chưa?

Diệp Trúc Lan hôm nay cùng Tần An đi dã ngoại, tuy trước kia ở trấn Thanh Sơn vào núi chơi, nhưng đi về trong ngày, còn lần này họ sẽ cắm trại qua đêm, cô không có kinh nghiệm, cái gì cũng mang theo nhét chật căng cái ba lô to hơn cả người mình, cảm giác càn chưa đủ:

- Bạn mang nhiều quá rồi, gối ôm không cần mang, còn khăn tắm.. không có chỗ tắm đâu, dầu gội dầu, sữa rửa mặt cũng không cần nốt... Bọn mình lại không phải vào núi thường trú, mang đi làm gì?

Tần An xách ba lô trong phòng ra, nhìn Diệp Trúc Lan cứ như muốn chuyển nhà vào thì chịu thua luôn, lại lấy hết mọi thứ ra chuẩn bị lại:

- Chú, cháu cũng muốn đi..

Tần Thấm thấy chú không mang mình theo, ôm chặt lấy chân không chịu buông:

Tần An cũng muốn Lý Thục Nguyệt với Tần Thấm đi cùng lắm, nhưng hội sở đang tới giai đoạn gấp rút, hôm nay chị dâu không rảnh, Diệp Trúc Lan là đứa trẻ to đầu, y phải để mắt trông coi, đưa theo Tần Thấm thì không chiếu cố nổi, hai chị em này hợp vào một chỗ, sức phá hoại tương đương lớn.

Huống hồ kế hoạch của hai người là leo núi, Tần Thấm thì được vài bước chắc chắn giống kaola treo lên gười Tần An, Tần An làm gì có bản lĩnh cõng Tần Thấm lên núi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch