Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 652: Cắm trại. (2)

Chương 652: Cắm trại. (2)


- Lần sau chú sẽ đưa một mình Tần Thấm đi chơi thôi được không?

Lý Thục Nguyệt bế Tần Thấm dỗ dành, nhưng giọng tương đối nghiêm khắc:

- Tần Thấm có nhớ cô giáo dạy không, phải biết xếp hàng mới là trẻ ngoan, chị Diệp Tử xếp hàng đi trước, lần sau tới lượt Tần Thấm nhé?

Tần An xoa đầu Tần Thấm nói:

Tần Thấm ủy khuất gật đầu, Tần Thấm là trẻ ngoan, có rất nhiều hoa đỏ dán trên tường phòng khách.

Vương Hồng Kỳ lái xe đưa hai người tới chân Đại Hung Sơn, hẹn khi về gọi điện đón.

Đại Hùng Sơn tới năm 1999 mới khai thác làm điểm du lịch, mau chóng thành điểm tới hút khách, vì bên cạnh có sông Vũ Thủy hội tụ của rất nhiều con sông nhỏ, sơn thanh thủy tú, rất nhiều sơn trang nông gia dựng lên ở đây, ra sông có thể câu cá, lên núi san gà rừng. Thậm chí mới đầu còn có con thú lớn như lợn rừng, nhưng cùng với du khách tăng lên, thú hoang tránh đi, về sau ngay cả chim sẻ cũng chẳng còn, nhưng Đại Hùng Sơn vẫn đông khách.

Còn có một nữ nhân tên Phượng Tam Nương, mở một tiệm cơm lấy tên "Thanh Lâu", đương nhiên tiệm cơm này thu hút nhất không phải là món ăn, mà là thủ đoạn của nữ nhân này.

Tần An cũng từng tới Đại Hùng Sơn chơi, đi với hai tên đồng đảng Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên. Tần Tiểu Thiên còn ve vãn Phượng Tam Nương, kết quả tốn mấy nghìn đồng bày một bàn cơm thịnh soạn, người ta chỉ uống với hắn ba chén rượu thôi, về sau bị Tôn Pháo trêu chọc mãi.

Loại nữ nhân đó khẳng định có bối cảnh cả hắc bạch đạo, không dễ trêu vào, Tần Tiểu Thiên cũng hiểu điều ấy, cho nên cũng không đeo bám quá mức, song cũng tương tư một thời gian.

Đại Hùng Sơn u tĩnh xanh ngắt, suối nhỏ tích nước mưa chảy róc rách, Tần An và Diệp Trúc Lan tay nắm tay men theo dòng suối, càng đi càng sâu, dần dân không còn thấy bóng dáng con người nữa. Bọn họ tới dưới một cái cầu treo cũ kỹ, không biết làm từ bao giờ, Tần An quan sát xung quanh một hồi đặt ba lô xuống, nói:

- Diệp Tử, tối nay bọn mình cắm trại ở dưới cái cầu này.

- Vì sao lại ở đây?

Diệp Trúc Lan ngó đông ngó tây, cô thấy bãi sông là nơi tốt nhất, cho này hơi khuất bóng, quá hẻo lánh:

- Bên sông không được à?

- Có nhiều loài động vật nhỏ đến tối có thói quen ra sông uống nước, nhìn thấy bãi sông trống vắng có cái lều sẽ rất tò mò, bạn có thích khi ngủ có lợn rừng chó sói rình mò xung quanh không?

Mặc dù đã cố gắng tối giản hết mức, nhưng bọn họ vẫn mang đi không ít, Tần An ngồi bệt xuống đất thở:

Là cô gái sinh ra ở vùng sơn lâm, Diệp Trúc Lan có lần chứng kiến lợn rừng vào thôn phá ruộng rồi, bọn chúng rất hung hãn, nhiều người lớn mới bắt được, chó sói tùy chưa gặp, nhưng trẻ lên ba cũng biết đáng sợ thế nào:

- Vậy cần phải đặt bẫy thôi, Tần An, bạn chuẩn bị bẫy không thế?

- Có, mình thay chỗ cái gối ôm của bạn đấy, nếu không gặp thú dữ chỉ có cách tặng nó gối ôm xin nó tha cho thôi.

Tần An trêu Diệp Trúc Lan, hai người lấy từng đoạn gỗ cắm quanh chỗ bọn dự định cắm trại tới ba vòng, sau đó quấn dây thép vòng quanh nối với ắc quy, điện tử ắc quy tuy không giết được người hoặc động vật cỡ lớn, song giật hôn mê tạm thời không thành vấn đề.

Ngoài ra còn có chiếc ná nano, thứ này ngay cả da lợn rừng cũng dư sức bắn xuyên, có điều chỉ là đề phòng vạn nhất thôi, động vật đi uống nước ít có khả năng tới đây làm gì.

Diệp Trúc Lan không rảnh, cô ra bãi sông lấy đá cuội chuẩn bị bắc một cái bếp dã chiến, chỉ là dần dần không nhặt đá lớn nữa, chỉ chọn toàn viên đá đẹp, định làm cái bếp thật đẹp. Ngẩng đầu nhìn Tần An đã dựng lều xong, đang cho túi ngủ vào lều, giơ cục đá lên làm động tác ném vờ, cái đồ xấu xa chỉ mang theo một cái túi ngủ.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch