Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 653: Mình yêu bạn. (1)

Chương 653: Mình yêu bạn. (1)



Mùa đông mà vẫn có thể thấy mây trôi trên bầu trời xanh ngắt, thời tiết hôm nay thực sự quá tốt, nắng rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, nước sông đều đều lấp lánh ánh vàng, bên sông cỏ tranh rậm rạp, Diệp Trúc Lan cẩn thận rẽ cỏ tìm kiếm, không ngờ phát hiện tổ chim non, cô cẩn thận khôi phục lại như cũ, đặt tay lên môi “suỵt” một cái rồi rón rén rời đi.

- Diệp Tử, đừng đi quá xa.

Tần An kiểm tra lại lần cuối dụng cụ an toàn, yên tâm đứng dậy, gọi:

- Ừ..

Diệp Trúc Lan xách túi lưới bằng bước đựng đầy đá cuội về, giày leo núi trắng, quần thể thao ôm sát, cùng chiếc áo phao, người nhẹ nhàng tươi trẻ đầy sức sống:

Đợi Diệp Trúc Lan về tới nơi, Tần An bế lên xoay liền ba vòng, môi khẽ chạm vào nhau, từ hơi khô trở nên ướt át, nhìn nụ cười ngọt ngào thuần tịnh đó, bất giác ngây người.

- Lâu lắm chúng ta không đi chơi.

Diệp Trúc Lan và Tần An cùng nằm xuống cỏ ngắm nhìn bầu trời, cô nói là đi dã ngoại thế này, lúc ở trấn Thanh Sơn hai người đi rất nhiều sang nửa cuối năm thứ ba bận học, tới giờ hơn một năm rồi:

Trời xanh như thế, nắng ấm như thế, Diệp Tử xinh đẹp như thế, Tần An lười biếng không muốn động đậy.

- Bạn cười cái gì thế?

Diệp Trúc Lan cong môi, cầm cỏ đuôi chó gãi gãi lên mặt Tần An:

Tình cảm cả hai đều phát triển tới giai đoạn ổn định, Tần An không còn sự thấp thỏm như trước kia, không nóng vội nữa, chỉ cần ở bên cô gái mình yêu thương, chẳng cần để ý đó là Đại Hùng Sơn hay đảo Bali, Hawai, chỉ cần là khuôn mặt này cũng đủ để y mỉm cười hạnh phúc cả ngày rồi.

- Vì sao lại cười, mặt mình có cái gì bẩn à?

Diệp Trúc Lan hết lau mặt lại sờ đầu:

Tần An vẫn chỉ cười.

- Đáng ghét.

Diệp Trúc Lan đấm Tần An một cái, nhe răng lộ hai cái răng nanh đáng yêu:

- Cười nữa là mình cắn đấy.

- Không phải bạn thích sai Tôn Tôn cắn người à, Tôn Tôn không ở đây thế là tự mình làm chó?

Tần An bóp mũi Diệp Trúc Lan:

- Không có gì hết, mình nhìn Diệp Tử yêu thương ở bên cạnh nên cười thôi.

- Eo ôi chua thế.

Diệp Trúc Lan làm động tác rùng mình, dáng vẻ tinh nghịch của cô muôn phần khả ái:

Tần An quay hẳn người sang ánh mắt mỗi lúc một thêm ôn nhu say đắm từ từ đưa tay lên vuốt hai má dần đỏ hồng ấy, nhẹ nhàng nói:

- Diệp Tử, mình yêu bạn.

- Ồ...

Diệp Trúc Lan nhất thời lúng túng chỉ đáp khẽ một tiếng, luôn cảm giác mình và Tần An đều là trẻ con, dù làm rất nhiều chuyện người lớn rồi, nhưng nói tới ái tình, cảm giác có cái gì, cô không biết nữa, cảm giác Tần An nói nhẹ nhàng nhưng rất nghiêm túc, mình không gánh được, bất giác ngây ra rất lâu mới hỏi lại:

- Tần An, rốt cuộc yêu là gì?

- Yên là gì à …. ừm, theo mình nghĩ đó là thích một người kèm thêm trách nhiệm, sẵn sàng gánh vác trách nhiệm khi hai người ở bên nhau, như mình muốn ôm bạn vạn lòng, sẵn sàng vì bạn đánh đổi. Yêu một người, nặng nề hơn thích nhiều lắm.

Thật giống cảm giác vừa rồi, nhưng Tần An sẵn sàng hi sinh vì mình, Diệp Trúc Lan sẵn lòng hi sinh vì y, trách nhiệm đó tuy lớn, cô muốn gánh, dù bờ vai của mình còn non nớt, dụi dụi đầu vào lòng y thủ thỉ:

- Vậy, mình cũng yêu bạn.

Mặt trời đỏ rực đã lên giữa trời, ném ánh nắng bừa bãi khắp nơi, chói mắt, ngửa mặt ngắm trời không còn thoải mái nữa rồi, chói lóa làm muốn chảy nước mắt.

Buổi trưa mùa đông đầy nắng của ngày đầu tiên của năm 1997, Tần An nói yêu Diệp Trúc Lan, Diệp Trúc Lan cũng hiểu được yêu là gì, trán cọ trán, mũi chạm mũi, nguyện ý trao mọi thứ, Diệp Trúc Lan thẹn thùng mà kiên định nói, Tần An, mình yêu bạn.

Tình yêu thiếu nam thiếu nữ, mỹ hảo mà yếu ớt, nhiều người cho rằng đó chỉ là hoa hồng đẹp đẽ trong ký ức, sớm bị hiện thực biến thành cái cành trơ gai thôi.

Thứ trong ký ức, thứ trong hiện thực không giống nhau.

Vì thế người lớn trải qua ái tình đều hết lời khuyên người trẻ tuổi, đừng yêu sớm, sau này rồi sẽ gặp được người đó. Yêu, rất nặng nề, nói ra mà không hiểu, chỉ là trò cười.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch