Tần An không như thế, Diệp Trúc Lan không chỉ là hình bóng y đẵng đẵng chờ đợi bao năm không quên, càng là cô gái thực tế trước mắt, người khiến cho y mỉm cười thực sự không cần bất kỳ lý do gì.
- Tần An, chúng ta vào núi không ra nữa được không? Làm hai dã nhân vui vẻ.
Diệp Trúc Lan không phải lần đầu có đề xuất buồn cười này, nhưng khiến người ta cảm thụ được tình cảm đơn thuần của cô:
- Làm dã nhân cũng được, có điều giờ đói rồi phải không?
Tần An sờ cái bụng nhỏ mềm mềm của cô:
Diệp Trúc Lan bò ngay dậy:
- Đói lắm rồi, hay chúng ta đi bắt cua đi.
- Mùa đông làm gì có cua, nhưng mà mình mua thịt rồi, có thể nướng ăn, buổi chiều đi câu cá, tối nướng cá hoặc nấu canh cá, được không?
- Được.
Diệp Trúc Lan mới nghe nước miếng chảy ra rồi:
Dùng đá cuội đẹp đẽ đắp thành cái bếp vừa mắt, lấy cỏ tranh khô làm mồi lửa, cúi đầu xuống che gió, phừng một cái, ngọn lửa bốc lên.
- Tần An, có lửa rồi, mau tới nướng thịt đi.
Diệp Trúc Lan không kịp né bị lửa nóng làm xoăn mấy lọn tóc, mở ghế gấp ngồi xuống, cô chỉ làm tới đây thôi, trọng trách nướng thịt là của Tần An:
Tần An lấy ra dầu vừng, muối, gừng, tỏi trộn đều, quệt từng miếng thịt mỏng trên đó, đặt lên vỉ nướng. Nhìn miếng thịt xèo xèo chảy mở dần quăn lại, hương thơm ngào ngạt, nước dãi chảy ròng ròng, sáng nay háo hức chỉ nghĩ tới đi chơi Diệp Trúc Lan chẳng ăn mấy, giờ đói cực.
Một xâu thịt có vẻ được rồi, Diệp Trúc Lan cầm lân ra sức phồng má thổi phù phù mấy cái rồi cho vào mồm, đầu lưỡi tức thì cảm nhận vị ngọt thịt nướng, cắn một cái, nước mỡ tràn khắp khẽ răng, nhai vài cái nếm hết mọi hương vị của nó nuốt xuống, nhắm mắt thích thú reo lên:
- Quá ngon.
- Tại bạn đói quá thôi.
Tần An đưa cho Diệp Trúc Lan xâu thịt nữa:
- Ăn trước đi, lát mình ăn.
Diệp Trúc Lan không khách khí, mỗi tay cầm một xâu thịt, chu môi thơm lên má Tần An một cái, thấy má y có vết mỡ liền cười khanh khách, chẳng biết sao, chỉ thấy vô cùng vui vẻ.
Mặc kệ Tần An bận rộn luôn tay, Diệp Trúc Lan cứ thế kéo ghế tới ngồi sát bên cạnh, một tay còn khoác tay y, tay kia cầm xâu thịt ăn:
- Hôm nay Tôn Tôn không có ở đây, thật tiếc.
Tần An gật đầu:
- Sau này chúng ta còn nhiều dịp mà.
Khi ba người ở bên nhau, Diệp Trúc Lan luôn xấu hổ, không dám cùng Tần An làm chuyện xấu, chỉ muốn cùng Tần An ở riêng bên nhau, nhưng bây giờ chỉ có hai người, tuy rất thỏa mãn, nhưng hình như quen ba người ở bên nhau, đột nhiên thiếu một rất không quen, giống hôm đó chơi nói thật, rất vui. Nếu mà lúc mình và Tần An thân thiết thì Tôn Tôn nấp đi, sau đó khi chơi đùa, Tôn Tôn lại chui ra thì hay biết mấy.
Nhưng mà không được rồi, Tôn Tôn mà biết suy nghĩ của mình thế nào cũng nghiến răng nghiến lợi đánh cho ba trăm cái, cho rằng mình là chó con, gọi là tới, đuổi là đi sao ?... Diệp Trúc Lan nghĩ mà tự cười một mình, lúc này mà có Tôn Tôn thì tốt biết mấy.
Hai người ngồi dính vào nhau, mãi mới ăn xong bữa, đổ nước dập lửa, bây giờ không phải là thời cổ đại phải giữ lửa, ở vùng sơn lâm phóng mắt bốn phía không có bóng người này, lại có bãi cỏ khô bên sông, một khi hỏa hoạn là hậu quả khôn lường, ý thức phòng hỏa hoạn là điều rất quan trọng với người nào định đi dã ngoại, không thể qua loa được.
- Chúng ta đi câu cá hay đi săn?
Dọn dẹp xong, nghi ngơi một lúc Tần An lên kế hoạch buổi chiều:
- Không có cua à?
Diệp Trúc Lan còn chưa chịu từ bỏ:
- Trời còn chưa quá lạnh nhưng nước lạnh lắm, xuống sông bắt cua thế nào cũng bị cảm.
Tần An bẹo má Diệp Trúc Lan, cô bé này không biết bắt cua, quấy rối thì vô cùng nhiệt tình, nhìn thấy con cua hung dữ bị bị bóp trong tay khua càng loạn xạ không ích gì, như chinh phục được thứ gì lợi hại lắm, rất có cảm giác thành tựu:
- Lần sau không tha cho bọn mày.
Diệp Trúc Lan quyết định tới mùa hè sẽ quay lại dạy cho bọn cua một bài học: