Tần An gài dao vào hông, mang theo ít đạn sắt, lưới, cầm chiếc ná nano giơ tay lên hô khí thế:
Diệp Trúc Lan nhìn Tần An võ trang hoàn bị, đòi y đưa cho mình cái ná gỗ hoàng hoa lê, diễu võ giương oai theo sau Tần An đi sâu vào Đại Hùng Sơn.
Đại Hùng Sơn cao hơn Đại Thanh Sơn rất nhiều, nhưng lại không dốc bằng, lúc này là đầu đông, cỏ héo úa, nhưng vẫn nhiều cây vẫn còn màu xanh, chỉ có lá thân cây màu thẫm hơn, càng lên cao không khí càng trong mát, hít thở thôi cũng thấy thoải mái.
Một thiếu niên dong dỏng cao gương mặt tuấn nhã mà không yếu ớt, nai nịt gọn gàng, tay cầm chiếc ná đen nhánh hình thú kỳ lạ đi trước, theo sau là cô gái đôi mắt to tinh nghịch, chiếc áo gió cột quanh vòng eo nhỏ, mái tóc dài buộc gọn phía sau bằng chiếc nịt, gió núi thổi qua làm vài sợi tóc liên tục phe phẩy trên gò má phinh phính, vẻ đẹp thanh lệ ấy làm người ta rung động sâu sắc.
Đi được chừng nửa tiếng không phát hiện ra cái gì, chỉ thấy cây cỏ với đất đá, tinh thần thợ săn của Diệp Trúc Lan không duy trì được lâu, chắp tay gọi:
- Thỏ ơi, gà rừng ơi, hổ ơi, lợn rừng ơi, bọn mày ở đâu cả rồi? Xuất hiện đi nào.
- Nếu mà có hổ với lợn rừng xuất hiện là mình chạy ngay đấy nhé.
Tần An đang nhắm một con chim đậu trên cây định săn lấy may, không ngờ bị Diệp Trúc Lan làm ầm ĩ khiến cả đám cảnh giác vỗ cánh bay mất, không bắn trúng con nào:
- Bạn đúng là ngốc, xem mình đây.
Đàn chim bay tứ tán rồi, Diệp Trúc Lan vẫn đủng đỉnh giương ná, bắn:
Viu!
Viên đạn bay vút lên được một đoạn, sau đó nhang chóng lượn một vòng cung rơi xuống, Tần An đoán đạn này mà trúng vào con chim to to chút như gà rừng, nó cũng chẳng biết là mình bị tập kích.
- Á, làm sao thế này, trước kia mình bắn đầu bạn, cách rất xa cũng trúng mà.
Diệp Trúc Lan dậm chân tức tối:
Thời sơ trung hai người chơi đùa, Diệp Trúc Lan thường dùng dây nịt các cô gái buộc tóc quấn vào ngón trỏ và ngón cái, sau đó bắn ra, Tần An chạy xa tới mấy cũng không thoát được sự truy sát của cô. Cũng nhờ Diệp Trúc Lan ngày ngày bắt nạt, Tần An mới luyện ná báo thù, đáng tiếc đến khi luyện tới bách phát bách trúng rồi lại nhận ra, cô gái đó không cần dây nịt nữa, chỉ cần quay đầu lại nở một nụ cười là y ngã gục, định sẵn cả đời bi kịch của y.
- Tại thời gian qua bận học ít luyện tập đấy.
Tần An giải thích qua loa, tay chân mảnh mai Diệp Trúc Lan thế kia thì sao giương nổi ná cao su, cái ná của y làm tới bốn dây mỗi bên, đưa cho cô chỉ là cho vui thôi:
- Nhất định là thế, bắn vài lần sẽ quen.
Diệp Trúc Lan dùng thêm sức kéo căng ná, bắn thử vài phát, tìm lại cảm giác, hứng thú lại nổi lên:
- Tiếp tục xuất phát.
Hai người đi tới lưng chừng núi hai người vẫn không có chút thu hoạch nào, Diệp Trúc Lan lãng phí cả một đống đạn, Tần An không mấy khi ra tay, y không hứng thú với đám chim mùa đông gày gò, ăn mười con chẳng đủ no, lại còn phải nhổ lông, mổ bụng, làm sạch, phiền phức, chẳng bõ.
Bọn sóc thỏ gì đó lại rất tà môn, chẳng có lấy một con, Tần An và Diệp Trúc Lan thất vọng lắm, trời cũng không còn sớm đành xuống núi, cũng may bọn họ không tự tin tới mức hoàn toàn dựa vào đi săn tự túc, buổi tối ăn tạm bánh mỳ, bơ với dưa muối, cùng hô hào quyết tâm mai phục thù.
Trời vừa tối, trăng liền lặng lẽ bò lên, phát ra ánh sáng u ám, như chẳng hề muốn xuất hiện ở chân trời.
Đại Hùng Sơn giống như cái tên của nó, trông xa xa tựa con gấu đen lớn ẩn nấp ngủ đông, kệ cho nhiều năm trước có hổ Hoa Nam ở đây tiếu ngạo sơn lâm, mặc cho hôm nay có đôi tiểu nam nữ ồn áo khiến chim chóc không được yên thân.
Mặc dù cả ngày không có chút thu hoạch nào mà thất vọng, Tần An và Diệp Trúc Lan vẫn vui, bị Tần An đuổi đi không cho giúp, Diệp Trúc Lan giảu môi giận dỗi nói Tần An xem thường người ta, song lại rất hưởng thụ Tần An chiếu cố.