Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 656: Đi săn. (2)

Chương 656: Đi săn. (2)


Tần An dập lửa, kẹp ắc quy vào dây thép, ở nông thôn nhà nào cũng dùng thứ này ngăn chuột phá lúa hoặc vào nhà, nhưng tránh người vướng phải, cái thứ gọi là "máy bắt chuột" đó đặt điện áp an toàn, kém xa thứ này của Tần An.

Đại Hùng Sơn cao hơn Đại Thanh Sơn nhiều, hôm nay hai người chỉ leo được một nửa cũng mệt lắm rồi, đứng thấy Diệp Trúc Lan cứ tung tăng tươi tỉnh suốt, kỳ thực gân cốt cũng mòi nhừ.

Bạt căng lều có trộn lẫn sợi kim loại, dao bình thường không rạch được, Tần An thắp đèn trong lều cũng không sợ ánh sáng lọt ra, thú hút thú nhỏ ăn đêm.

Trong lều có con thú nhỏ khác Diệp Trúc Lan như con thỏ lần đầu rời tổ, hai mắt mở to chớp chớp nhìn Tần An:

- Tần An, bọn mình đều không biết xấu hổ nữa rồi.

- Sao lại không biết xấu hổ? Má bạn nóng thế này cơ mà.

Tần An vuốt má Diệp Trúc Lan:

- Vì chúng ta bây giờ coi ngủ cùng nhau là chuyện hiển nhiên.

- Đó gọi là trước lạ sau quen.

Tần An cởi gần sạch sành sanh, kệ Diệp Trúc Lan giả vờ che mặt kêu, chui nhanh vào túi ngủ.

Túi ngủ ấm hết sức, thân thể Diệp Trúc Lan và ấm vừa mềm, phát tán hương thơm thiếu nữ, loại mùi thơm chui vào mũi làm người ta khoan khoái đó bao bọc toàn thân Tần An.

Diệp Trúc Lan mặc áo ngủ vải bông mềm, Tần An một tay để cô gối, tay còn lại vuốt ve sống lưng, chạm phải dấu vết dây áo lót, luồn xuống dưới áo ngủ chui vào, bấm nhẹ một cái, áo lót bật ra.

- Ngủ còn mặc cái này, phải để thỏ con của mình ra hít thở không khí.

- Sợ thỏ con bị bạn bắt mất.

Diệp Trúc Lan bết đi ngủ mặc áo lót không tốt, nhưng mà Tần An rất thích nghịch thỏ của cô, xấu hổ một hồi cũng luồn tay vào trong áo ngủ, cởi áo lót bỏ đặt một bên.

Không mặc áo lót nữa, chỉ còn cách lớp vải mỏng, Tần An cảm giác rõ ràng con thỏ múp míp áp lên ngực mình, mềm mềm, làm chỉ muốn nắm trọn trong tay cảm thụ trọn vẹn hình thù của nó. Chỉ là Diệp Trúc Lan mệt rồi, Tần An không muốn trêu ghẹo cô, không tham lam hưởng thụ con thỏ nhỏ, lúc ăn tối, đã nhìn thấy cô lim dim ngủ gà ngủ gật.

Tần An hôn nhẹ lên trán Diệp Trúc Lan:

- Ngủ thôi.

- Ừ, ngủ ngon.

Diệp Trúc Lan cựa mình kiếm tự thế thật thoải mái, nói chưa hết câu đã ngáp chảy nước mắt rồi:

Tần An thì phải kiềm chế thân thể có chút phấn khích của mình, may đây không phải lần đầu nữa, kinh nghiệm rồi, đầu lẩm nhẫm bản tuần hoàn nguyên tố hóa học, nhẩm đi nhẩm lại cuối cùng đến đoạn "Nhớ Sang Phố Hàng Đồng Á Hiệu Phi Âu.." Rồi thiếp đi.

…. ….

Đồng hồ sinh học của Tần An rất chuẩn, cho dù trong lều vẫn còn tối om, khi y mở mắt ra là biết trời sáng, bật đèn nhỏ lên, khẽ khàng chui khỏi túi ngủ, Diệp Trúc Lan vẫn ngủ say tít thò lò, học sinh nội trú cơ bản đều ngủ muộn dậy muộn, có thể ngủ tới lúc tự nhiên tỉnh là chuyện hưởng thụ. Trong lều chật chội, đứng phải lom khom, Tần An không muốn mình mặc quần áo loạt xoạt đánh thức Diệp Trúc Lan, ôm đống quần áo dũng mãnh xông ra ngoài.

Sáng sớm mùa đông mà dám mặc mỗi cái quần lót áo may ô ra ngoài trời, Tần An cũng bội phục mình.

Vừa bước chân ra ngoài một cái, gió lạnh ùa tới làm y rùng mình, đang định xỏ chân vào quần thì nhìn thấy hai cô gái đứng đó, có phải nằm mơ không vậy? Một mặc jean đen, jacket đen, tóc ngắn trông rất cá tính, một mặc áo bông tròng trùng trục, lại còn găng tay dầy cui.

Nằm mơ mà cũng thấy Trần Thiên Thiên và Tằng Phù Dung à? Ở cái nơi hoang vu hôm qua cả hai đi suốt chiều không gặp một bóng người này, Tần An mới dám chạy ra ngoài mặc quần áo, y chẳng qua chỉ muốn khi Diệp Tử mình yêu thương thức dậy thì y đã chuẩn bị xong bữa sáng, để khi cô lười nhác mở mắt, sau đó giảu môi làm nũng bắt đền, y có thể đặt bữa sáng thịnh soạn trước mắt làm cô bất ngờ, y muốn nhìn ánh mắt vui sướng của cô.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch