Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 657: Tai họa bất ngờ. (1)

Chương 657: Tai họa bất ngờ. (1)



- Á, lưu manh.

Tằng Phù Dung chưa nhận ra ai chỉ thấy một đứa con trai mặc quần sịp gồ lên cả đống chạy ra, sẵn bản tính đanh đá, thế là hét lên vung tay xông tới định đánh:

- Đừng Phù Dung!

Trần Thiên Thiên từ nhỏ đi theo ông nội là Trần Song Thương lên núi đi săn vô số lần rồi, cô biết những chiếc lều cắm trơ trọi giữa núi thế này đều hết sức nguy hiểm, đuổi theo kéo tay Tằng Phù Dung giật sang bên, không ngờ chân dẫm phải một cục đá, thế là người nghiêng đi, ngã xuống, tay nắm đúng phải sợi dây thép, hét một tiếng vang vọng núi rừng.

- Đừng chạm vào cô ấy.

Tần An chẳng kịp mặt quần áo nữa, vội vàng chạy tới bới ắc quy được dấu kín dưới đống cỏ tranh, tắt điện đi:

Chỉ tiếp xúc tích tắc, dòng điện làm Trần Thiên Thiên không ngừng co giật, mặt trắng bệch, mắt trừng trừng, sau đó ngoẹo đầu sang bên.

- Thiên Thiêm... Thiên Thiên...

Tằng Phù Dung lồm cồm bò dậy, nước mắt trào ra, ôm lấy Trần Thiên Thiên gọi:

Không ngờ một buổi sáng vốn sẽ vô cùng lãng mạn lại có thể biến thành thảm kịch nghiêm trọng, Tần An chạy vội tới đưa tay đặt lên mũi Trần Thiên Thiên, toàn thân giá lạnh, đã không còn hơi thở nữa.

- Cô.. Cô ấy sao rồi?

Nhìn động tác này, mặt Tằng Phù Dung cắt không ra máu, sợ hãi trào dâng:

Tần An không đáp, đặt tay lên ngực Trần Thiên Thiên, không ngờ nhịp tim cũng không có, chẳng lẽ hôm qua mình điều chỉnh điện áp lên mức cao nhất? Song bây giờ không phải lúc so đo chuyện này nữa, Tần An hỏi vội:

- Chị biết hô hấp nhân tạo không?

Tằng Phù Dung lúc này đầu óc trống rỗng, chẳng còn nghe Tần An hỏi gì nữa.

Nhìn thấy thế Tần An không đợi thêm nữa, mau chóng cởi áo jacket của Trần Thiên Thiên ra, khẩn cấp làm một lần hô hấp nhân tạo, sau đó đặt chéo hai tay ấn ngực tiến hành ép tim ngoài lồng ngực mười mấy lần, sau đó lại hô hấp nhân tạo mấy lần, Trần Thiên Thiên vẫn không có chút động tĩnh nào.

Cho dù biết lúc này phải trấn tĩnh, Tần An cũng khó tránh khỏi hoảng loạn, tay bóp vai Tằng Phù Dung lắc mạnh, nói gần như quát lên:

- Chị hô hấp nhân tạo, bây giờ chị hô hấp nhân tạo, em ép tim, chị làm một lần, em làm năm lần, cứ thế lặp lại... NGHE THẤY KHÔNG?

- Nghe nghe... Một lần, năm lần...

Tằng Phù Dung bị quát tỉnh người, cúi xuống áp lên môi Trần Thiên Thiên hô hấp nhân tạo:

- Đừng như thế Thiên Thiên, cố lên...

Gió núi thổi ù ù, người Tần An nổi hết da gà, nhưng y không cảm thấy chút lạnh nào, vừa quan sát Tằng Phù Dung vừa ép tim, miệng lẩm bẩm cầu khẩn:

Trong cuộc đời luôn có những chuyện không ai muốn xảy ra vào lúc không ai ngờ, buổi sáng mùa đông trong núi lạnh cắt da, có một cái lều ấm áp, trong đó có cô gái ngủ say, chàng trai dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cô gái, đó đáng lẽ sẽ là một cảnh bắt đầu ngày mới khiến Tần An và Diệp Trúc Lan sau này còn hồi tưởng mãi.

Nhưng đúng vào thời khắc đó, số phận bẻ ngoặt đi, làm người ta hoảng hốt như nghe thấy tiếng bước chân của tử thần đi tới, từ từ giơ lưỡi liềm lên.

Diệp Trúc Lan bị động tĩnh bên ngoài đánh thức, gọi mấy tiếng không thấy Tần An trả lời, cảm giác có chuyện chẳng lành, lao ra khỏi lều, chỉ nhìn một cái là đoán được chuyện gì xảy ra, do không chứng kiến thảm kịch, cô là người bình tĩnh nhất, vội vàng vào lều:

- Điện thoại, để mình gọi điện cho chú Vương...

Hai tay Tần An đã cứng đờ vì lạnh, Trần Thiên Thiên nằm dưới không có chút phản ứng nào càng làm toàn thân y run lên.

- Thiên Thiên sẽ không chết chứ...

Tằng Phù Dung vừa lặng lẽ đếm số lần Tần An ép tim, mếu máo hô hấp nhân tạo:

- Bạn phải sống, Thiên Thiên, đừng bỏ mình, đừng bỏ mình.

- Không... Không biết... Chúng ta phải kiên trì.

Tần An xoa tay vào nhau cho đỡ run, chuyện này có khi phải kiên trì cả tiếng, tuyệt đối không thể bỏ cuộc, nghe đâu có người tim ngừng đập nửa tiếng vẫn còn khôi phục cơ mà, kỳ tích của sinh mệnh, phải nỗ lực mới có.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch