Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 658: Tai họa bất ngờ. (2)

Chương 658: Tai họa bất ngờ. (2)
gian tích tắc trôi đi, lại mười phút nữa, Tần An kiểm tra vẫn không thấy gì, người Trần Thiên Thiên cảm giác lạnh hơn, môi dần tím tái, đó là hiện tượng thiếu ô xi, hi vọng như đang xa dần.

- Thiên Thiên...

Tằng Phù Dung vừa làm hô hấp nhân tạo xong, đang ngẩng đầu lên đột nhiên phát hiện cánh môi Tằng Phù Dung mấp máy, mừng rỡ òa khóc:

- Thiên Thiên, nghe thấy mình nói không, nghe thấy không?

Tần An dứng tay, y không thấy gì cả? Chẳng lẽ Tằng Phù Dung tuyệt vọng sinh ảo giác?

Trần Thiên Thiên chớp chớp mắt, yếu ớt nói:

- Nghe...

- Thiên Thiên, bạn dọa mình sợ chết đi được, hu hu hu...

Diệp Trúc Lan gọi điện thoại xong chạy ra, thấy Trần Thiên Thiên từ từ mở mắt, lay người Tần An vẫn đặt hai tay lên ngực Trần Thiên Thiên làm động tác ép ngực:

- Tần An, chị ấy không sao, không sao rồi.

- Bảo.. Bảo tên lưu manh đó... bỏ tay ra...

Tần An toàn thân thoát lực ngồi ngã ra sau, mồ hôi lạnh trên trán vẫn tuôn ra liên hồi, hai tay đã đông cứng không còn nghe sai bảo nữa.

- Mau vào lều...

Diệp Trúc Lan diu Tần An đứng lên, quay sang Tằng Phù Dung:

- Chị, trời lạnh lắm, không thể để chị ấy nằm đó.

Trần Thiên Thiên vừa mới khôi phục, nói được vài câu là mất hết sức lực, không có cách nào nói mình không muốn cử động, để Tằng Phù Dung kéo vào lều, lòng nghĩ, nếu mình mà bị nội thương hay ngoại thương gì, bị hành hạ thế này là chết chắc.

Diệp Trúc Lan nhét Tần An vào túi ngủ trước, cô vừa ngủ dậy, bên trong vẫn ấm, sau đó nhét luôn Trần Thiên Thiên nằm bên cạnh.

Cái lều thì nhỏ, bốn người cùng chui vào, tất nhiên là chật ních, Tằng Phù Dung nhìn Tần An nằm trong túi ngủ lộ ra bả vai để trần, lại nhìn Trần Thiên Thiên.

- Trần Thiên Thiên hiện giờ hô hấp khó khăn, mọi người ra ngoài đi.

Tần An ngẩng đầu giục, Tằng Phù Dung ăn mặc như quả bóng tròn, tay còn đeo găng dày, cũng may nhờ thế mà cách điện, nếu không vừa rồi hai người cũng ngã xuống, hậu quả không dám tưởng tượng:

- Chị ấy sẽ ổn thôi, em gọi người tới giúp rồi, chúng ta ra ngoài đợi:

Diệp Trúc Lan nói một câu rồi mau mắn ra ngoài trước:

Tằng Phù Dung nhìn Trần Thiên Thiên thêm một lúc mới chịu đi ra.

- Các chị quen Tần An à?

Diệp Trúc Lan khoác tạm cái thảm lên người, mắt nhìn về phía đường, nóng ruột đợi Vương Hồng Kỳ tới:

Tằng Phù Dung yên tâm phần nào, nhìn cô gái có vẻ ít hơn mình vài tuổi, nhớ tình trạng Tần An lúc mới nhìn thấy, vẻ mặt khó tin:

- Em và Tần An tới đây từ hôm qua?

- Vâng, bọn em đi cắm trại, đặt bẫy ở bên ngoài, có phải chị ấy dẫm phải không?

Diệp Trúc Lan nhìn về phía lều:

Tằng Phù Dung nhớ lại chuyện lúc đó vừa sợ vừa áy náy, nếu không phải Thiên Thiên ngăn cản mình thì không bị làm sao rồi, là tại cô lỗ mãng mới để xảy ra chuyện:

- Thiên Thiên là người trấn Thanh Sơn, cùng quê với Tần An, lần này cô ấy không về, dẫn chị đi chơi.

Lúc này ở trong lều, Tần An được sưởi ấm đầu óc khôi phục lại phần nào, để ý sắc mặt Trần Thiên Thiên dần tốt lên, yên tâm một nữa, nếu cô mà bị làm sao, cả đời này y sẽ sống trong dằn vặt.

- Chuyện.. Chuyện khi nãy...

Trần Thiên Thiên đầu óc thiếu dưỡng khí vẫn còn mơ mơ hồ hồ:

- Tôi và bạn đi dã ngoại, ở ngoài bẫy điện, giống máy bẫy chuột ở trấn Thanh Sơn chúng ta ấy, vốn định đối phó với lợn rừng, cô trúng bẫy, tôi và chị Phù Dung mãi mới cứu lại được... Chị ấy khóc hết nước mắt, tôi cũng sợ hết hồn.

Tần An nhìn lên nóc lều, kể vắn tắt sự việc:

- Cám ơn...

Trần Thiên Thiên yếu ớt nói xong nhắm mắt lại:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch