Chương 660: Sợi dây số mệnh. (2) Tằng Phù Dung đi lên cầu dắt xe đạp, vậy là hết chơi rồi, ba ngày nghỉ cùng Thiên Thiên ở trong bệnh viên thôi, là cô nằng nặc đòi Thiên Thiên vào núi chơi, vì cô mà xảy ra chuyện, không biết phải nói với mẹ ra sao?
Vương Hồng Kỳ đang làm người chồng tốt, tháp tùng Liêu Phác đi mua sắm, Lý Thục Nguyệt cũng đi cùng, nghe Diệp Trúc Lan giọng điệu lo lắng bảo tới ngay xảy ra chuyện, hai người vội vàng lái xe tới.
- Xảy ra chuyện gì?
Lý Thục Nguyệt xuống xe, thấy Tần An và Diệp Trúc Lan bình yên vô sự thì nhẹ người:
Tần An kể vắn tắt sự việc, Vương Hồng Kỳ vào lều, sau khi cẩn thận hỏi han vài câu xác định tình trạng rồi bế Trần Thiên Thiên ra, đặt vào ghế sau của chiếc Audi, sai Diệp Trúc Lan và Tằng Phù Dung mỗi người ngồi một bên đỡ, sau đó cho hết đồ đạc vào cốp xe, về thành phố.
Tuy trên đường về Trần Thiên Thiên đã có thể nói chuyện bình thường, nhưng tim ngừng đập là chuyện khiến người ta nghe đã thấy sợ, thế nào cũng phải vào viện kiểm tra, phía bệnh viện cũng yêu cầu phải ở lại vài ngày để theo dõi.
Lúc này quan trọng nhất vẫn là để Trần Thiên Thiên nằm nghỉ, đông người không giải quyết được gì hết, Vương Hồng Kỳ ở lại lo làm các loại thủ tục giấy tờ, Tằng Phù Dung thì ở lại trông.
- Hai đứa thấy chưa, lần sau không được đi như chơi như thế nữa, mọi người cùng đi, xảy ra chuyện gì còn chiếu cố cho nhau.
Cuối cùng chỉ là một phen sợ hụt, Lý Thục Nguyệt liền nhận định đi cắm trại là chuyện nguy hiểm:
Tần An và Diệp Trúc Lan ngoan ngoãn vâng dạ, nắm tay nhau.
Về tới nhà thì Liêu Phác đang trông Tần Thấm, sau khi hỏi chuyện liền tới bệnh viện, Liêu Phác rất tốt, chỉ cần nằm viện với cô mà nói là chuyện rất nghiêm trọng, một cô bé với một nam tử vụng về thì làm sao mà biết chăm người bệnh? Kỳ thực Liêu Phác chỉ hai mươi, không hơn Tằng Phù Dung bao nhiêu, nhưng có trưởng thành hơn nhiều.
Tần Thấm thì thấy chú về sớm, chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra, vui vẻ cực, hôm qua hờn dỗi rầu rĩ suốt một ngày, háo hức hỏi có phải chú về đưa Tấn Thấm vào núi chơi không? Lý Thục Nguyệt dọa trong núi có quái vật bắt nạt trẻ con nên chú mới cùng chị Diệp Tử trở về, nó mới bỏ ý định vào núi chơi.
Lý Thục Nguyệt cấm không cho Tần An đi chơi, thực ra không ai còn tâm trạng nào để vui chơi lúc này, sau Tết Tây sẽ là thi cuối kỳ, Tần An tranh thủ thời gian cùng Diệp Trúc Lan ôn tập, trừ trưa hôm sau vào bệnh viện thăm Trần Thiên Thiên, thời gian còn lại giúp Diệp Trục Lan xác định trọng điểm học tập. Cao trung khác sơ trung rất nhiều, chăm chỉ tất nhiên vẫn cần, song càng chú trọng kỹ xảo hơn, không nắm được điểm mấu chốt, cắm đầu học chỉ tốn thời gian.
Ăn cơm xong Diệp Trúc Lan liền làm biếng, ngủ trưa không chịu dậy, Tần An hết cách, tự ôn bài của mình, sắp tới kỳ thi Olympic tỉnh, nếu có thành tích tốt sẽ đại biểu cho tỉnh Tương Nam tham gia huấn luyện mùa đông.
Với học sinh mà nói, thi Olympic chính là cấp bậc cao nhất, dù là nhân vật phong vân trong trường, con nhà giàu, đều khiến người ta hâm mộ, lấy lòng, nhưng khiến học sinh nói chuyện nhắc tới với giọng khâm phục, chính là những người dành vinh dự ở các kỳ thi Olympic.
Tần An đang tập trung học bài thì có điện thoại, là Tôn Tôn.
Nhà Tôn Tôn ở tiểu khu Thanh Viên đối diện với tiểu khu nhà họ, là một tiểu khu mới được xây dựng, khác với kiểu nhà giống khu tập thể đơn vị ở chỗ Tần An đang sống, là căn hộ lớn giành cho người có tiền. Tôn Tôn về nhà dọn đồ, các cô gái luôn có ví mật nho nhỏ không cho cha mẹ biết, đồ riêng tư càng chính mình bố trí, nên đi về suốt ba ngày, tới ngày cuối cùng mới lên thành phố.
Bất ngờ là Tôn Tôn không giống trước kia tới thẳng chỗ Tần An mà tới trường, bảo Tần An đến lễ đường gặp mình.