Tần An cúp điện thoại rồi vẫn cảm thấy lạ, viết giấy để lại cho Diệp Trúc Lan rồi tới trường, trời khá lạnh, trường học vắng tanh, khắp nơi gió lá cây hoành hành, dù là học sinh không về nhà thì lúc này cũng trốn trong phòng, chẳng ai lang thang làm gì.
Cửa lễ đường khép hờ, Tần An đi vào gọi:
- Tôn Tôn.
Đợi một lúc không thấy ai trả lời, định bước tới sân khấu, chân khựng lại, chưa quên hôm đó tới lễ đường chỉnh âm cho đàn piano, bị Tôn Tôn phang cho một cái đau điếng, thiếu chút nữa tàn phế, mặc dù lần này Tôn Tôn gọi tới, vẫn cẩn thận là hơn.
Lần mò từng bước lên sân khấu, đèn sân khấu sáng choang, bên cạnh tấm rèm sâu khâu bằng nhung đỏ là chiếc piano cỡ lớn sáng bóng, một cô gái xinh đẹp yên tĩnh ngồi đó chờ đợi.
Quyến rũ phong tình, vưu vật cấp tai họa, Tôn Tôn cứ thế lặng lẽ xuất hiện, như vô số lần Tần An ở dưới sân khấu chứng kiến dung mạo điên đảo chúng sinh của cô.
Tôn Tôn cởi chiếc đuôi ngựa tượng trưng cho phần kiêu ngạo thiếu nữ mà cô luôn giữ, mái tóc đen xuôn được uốn bồng bềnh như mây, óng mượt như chiếc đàn piano bên cạnh, mi cong cong, đôi mắt hơi xếch, cánh môi thoa son bóng mời gọi. Áo dệt kim phác dọa lên đường nét có thể yểu điệu, một một trắng ngà tố nhã, cổ áo buộc thành cái nơ bướm, gương mặt lãnh đạo tự phù dung trồi lên mặt nước, hoàn toàn không thấy bóng dáng thiếu nữ với mái tóc đuôi ngựa thường ngày.
Đây chính là là con hồ ly tinh mê hoặc người trong tuyền thuyết, quá mức mỹ lệ, quá mức bắt mắt, làm lòng Tần An hiện lên một câu làm trái tim y nhỏ máu "hồng nhan bạc mệnh".
Tần An đi tới gần, nhìn cô thật kỹ, ánh mắt đau thương trìu mến, đưa ngón tay lướt nhẹ lên tóc bồng bềnh kia, nhìn trán, nhìn hàng mi, nhìn đôi mắt, nhìn cánh môi, như muốn cất cô vào trong mắt:
- Sao lại đột nhiên ăn mặc thế này?
Hai hình ảnh, hai số phận như đang hòa nhập làm một.
Cậu ấy làm sao thế? Tôn Tôn không ngờ sẽ thế này, cứ nghĩ Tần An sẽ kinh ngạc, sau đó cười hì hì chạy tới nói những lời làm người ta đỏ mặt giận dỗi:
- Đường Mị có đẹp không?
- Đường Mị?
Tần An há mồm rồi bật cười, Tôn Tôn mà lại ghen à? Y chưa bao giờ biết chuyện đó, tức thì hai hình ảnh trung lắp kia lại tách ra, đúng, nó sẽ không thể trùng lặp lại nữa, càng nghĩ Tần An càng cười vui vẻ.
- Cười cái gì mà cười.
Tôn Tôn hơi sẵng giọng, có gì để cười đâu.
- Hôm đó nghe nói Đường Mị cực kỳ xinh đẹp, từ vịt con xấu xí biến thành thiên nga, nhưng mình có việc phải đi, không được xem.
Gò má Tôn Tôn lập tức đỏ bừng, giận dỗi vung tay đám, làm mình uổng phí công sức cầu kỳ trang điểm thế này:
- Sao không nói sớm?
- Mình làm sao biết bạn thích ghen như thế, hơn nữa Đường Mị xinh đẹp tới đâu cũng liên quan gì tới mình? Chẳng lẽ cứ xuất hiện một cô gái xinh đẹp là bạn lại chạy đi so vì, sợ mình thích người ta à?
Dù có ăn mặc trang điểm thành thục tới mấy thì vẫn chỉ là thiếu nữ mười sáu thôi, biết thâm mộ phần tâm tư, một phần tính cách của Tôn Tôn, tâm trạng của Tần An càng tốt, tiềm thức muốn tìm thêm dấu hiệu chứng minh vận mệnh đã thay đổi vậy:
- Ai ghen, cậu thích ai liên quan gì tới mình?
Tôn Tôn giận chính bản thân, sao lại bỗng dưng đi làm chuyện ngốc nghếch này, thật mất mặt:
Tần An không cười nữa, đưa tay vuốt má Tôn Tôn, thực sự rất xinh đẹp.
- Cứ nhìn người ta làm gì?
Ánh mắt đó làm tim cô đập loạn, nhìn khiến Tôn Tôn má nóng lên:
- Tôn Tôn, bạn thật xinh đẹp.
- Chỉ mồm mép, nếu cậu nhìn thấy Đường Mị sẽ không nói vậy đâu.
- Mình sẽ nói, Đường Mị, bạn thật đẹp. Còn bạn, mình nói, Tôn Tôn, bạn thật đẹp, mình thích bạn, nhiều hơn cô ấy một câu.
Tần An ôm lấy vòng eo mềm mại của Tôn Tôn kéo vào lòng, Cơ hội được thấy một mặt nữ tính thế này của Tôn Tôn không nhiều:
- Mình rất thích cái đuôi ngựa của bạn, nhưng bây giờ để tóc thế này cũng xinh đẹp, phải làm sao bây giờ?