Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 662: Mục tiêu cả đời. (2)

Chương 662: Mục tiêu cả đời. (2)


- Diệp Tử mà buộc đuôi ngựa thì càng giống cô bé không thể lớn.

Tần An tưởng tượng đã thấy buồn cười:

- Mấy ngày qua cậu và Diệp Tử làm những gì rồi?

Tôn Tôn nhìn vào mắt Tần An, để phòng y nói dối mình:

- Ngày đầu hai bọn mình đi cắm trại, hôm sau về luôn, về nhà ôn tập bài vợ, vừa rồi mình đang làm bài thì nhận được điện thoại của bạn, Diệp Tử thì ngủ trưa.

Tần An thành thật khai báo, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện nói dối, sự kiện liên quan tới Trần Thiên Thiên chưa cần kể lúc này:

- Chỉ hai bạn đi cắm trại thôi à?

Tôn Tôn hừ một tiếng, rõ ràng là cùng Diệp Tử tình cảm như thế rồi còn trêu chọc mình, nhưng mình cũng kém cỏi, bị cậu ta mặt dày sán tới lại chẳng kháng cự nổi. Một bên là người bạn tốt nhất, còn một bên là... cái thứ này. Tôn Tôn tức giận cắn một cái vào cổ Tần An, cắn rồi nhìn dấu răng mờ mờ lại áy náy, không phải vì Tần An kêu đau, đáng đời cậu ta, mà vì Diệp Tử nếu nhìn thấy dấu răng này sẽ ngốc nghếch nói, Tân An lại chọc giận Tôn Tôn rồi, Tôn Tôn thật giống chó con, lần sau cắn giúp mình... Càng nghĩ càng thấy có lỗi:

Tần An thấy Tôn Tôn im lặng cúi đầu là đoán được cô nghĩ gì, tại mình ích kỷ, cuối cùng không thể cho Tôn Tôn một phần tình cảm riêng về cô ấy, đưa tay nắm tay cô:

- Diệp Tử nói, lần sau ba chúng ta đi với nhau càng vui.

- Ừ.

Tôn Tôn chỉ khẽ đáp một tiếng, mím chặt môi như đang suy nghĩ điều gì:

- Đừng nghĩ tiếp, sau này cũng không cho bạn nghĩ tới điều đó, mình không chịu đâu, bất kể thế nào mình cũng không buông tay, bất kể bạn hay Diệp Tử, mình đều không buông tay đâu.

Tần An nắm tay Tôn Tôn chặt hơn, mười ngón tay đan vào nhau như không thể gỡ ra, ngang ngược tuyên bố:

Thực sự là, nghiêm túc cứ như đang xác lập mục tiêu cả đời vậy, lời nói ra lại vô cùng hoang đường, nếu cậu ta nói thích mình, không nỡ buông tay đã đành, cậu ta xưa nay luôn giỏi những lời mật ngọt, cô lại mềm lòng, chỉ cần dỗ dành một lúc sẽ không giận dỗi nữa, nhưng làm gì có chuyện dùng ngữ khí vô lý như thế không cho phép con gái nhà người ta không được phép rời khỏi mình.

Con gái thường nghĩ rất nhiều, nghĩ rất xa, thậm chí nghĩ tới chuyện cả đời, cậu ta muốn ba người ở cùng nhau, chỉ bọn trẻ con mẫu giáo mới có nghĩ thế, thân thiết một chút là muốn cả đời ở bên nhau, nhưng Tần An rõ ràng không phải trẻ con mẫu giáo, trẻ con mẫu giáo mà cũng hư hỏng như cậu ta thì chắc tới ngày tận thế rồi.

Tôn Tôn vừa tức mình vừa buồn cười, lòng lại kém cỏi thấy ngọt ngào, muốn chạy, nhưng mà không gỡ tay Tần An ra được:

- Đồ khốn kiếp, làm gì có loại chuyện đó.. Toàn bắt nạt mình, có giỏi nói với Diệp Tử trước đi.

- Diệp Tử đồng ý thì bạn cũng đồng ý nhé?

Tần An hớn hở hỏi, cứ tưởng mình còn phải nỗ lực rất rất nhiều nữa cơ:

- Xấu xa, không cho hỏi Diệp Tử.

Tôn Tôn chỉ là giận dối mà nói vậy thôi, làm sao cô lại đồng ý chuyện hoang đường như vậy được, chỉ là lúc này cô thực sự muốn ba người ở bên nhau như thời gian ở quán Gà Rừng vậy, còn tương lai, có lẽ mười, mười mấy năm nữa bọn họ mới kết hồn, sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra, ai nói chắc được:

- Đi thôi, Diệp Tử sắp dậy rồi đấy.

Tần An và Tôn Tôn rời lễ đường, mỗi người một tâm sự riêng, nhưng hai bàn tay vẫn đan chặt vào nhau không rời, bên trong hơi tối, ra ngoài bị ánh sáng chiếu vào, phải nheo mắt lại.

- Tần An.

Một giọng nói không lớn hơi chút kinh ngạc vang lên không gian tĩnh lăng vô cùng chói tai.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch