Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 663: Vấn đề yêu sớm. (1)

Chương 663: Vấn đề yêu sớm. (1)



Tôn Tôn giật mình giật vội tay Tần An ra, quay đầu sang thấy một nam tử trung niên mặc trang phục thoải mái ở nhà mặt mày nghiêm nghị nhìn về phía họ, thầm hô hỏng rồi, bị giáo viên trong trường nhìn thấy rồi, tuy hôm nay giáo viên học sinh đều chưa tới trường, nhưng quên mất trong trường còn có giáo viên sống.

- Thầy Cung.

Tần An gãi gãi đầu, có hơi xấu hổ:

Một đôi thiếu nam thiếu nữ từ trong lễ đường tĩnh mịch đi ra, người ta còn có thể nghĩ tới chuyện gì khác được nữa? Cô bé kia là ai? Lúc nhìn qua còn tưởng là chị của Tần An cơ, cô gái này trang điểm ăn mặc quá thành thục, nhưng nhìn kỹ vẫn còn vẻ non nớt, con gái bây giờ sao thế này, học không lo học, tâm trí đặt vào ăn mặc với trang điểm... Cung Lâm Tường càng nghĩ càng thấy nghiêm trọng, Tần An mà dính dáng tới con gái như thế, không phải sẽ ảnh hưởng tới học tập à, không khỏi nhìn kỹ thêm lần nữa, càng nhìn càng kinh ngạc:

- Tôn Tôn phải không?

- Dạ.

Tôn Tôn lí nhí đáp, trách bản thân sao ngốc nghếch như thế, sớm biết vậy, mình đi so đo với Đường Mị làm gì, trước nay Tôn Tôn thấy tình cảm của mình quá mong manh không có chút an toàn nào cả, cảm giác Tần An có thể vì Diệp Trúc Lan mà buông tay mìn bất kỳ lúc nào, vì thế Ngải Mộ, Đường Mị khiến cô luôn cảm thấy nguy cơ mới xảy ra chuyện hôm nay.

Cung Lâm Tường thực sự quá mức bất ngờ, Tôn Tôn luôn là học sinh ưu tú điển hình, trên lớp chăm chỉ học tập, chuyên tâm nghe giảng, nghiêm túc kỷ luật, ít dính dáng với con trai. Vậy mà, vậy mà thế này? Bình thường ông không tùy tiện gọi học sinh tới văn phòng nói chuyện, nhưng giờ phải nói rồi:

- Mai hai em tới văn phòng thầy một chuyến.

Tần An không bao biện hay giải thích gì, thật thà gật đầu:

- Thưa thầy, mình em tới được không ạ, mong thầy đừng nói chuyện này ra ngoài.

Không cô gái nào không thích trang điểm, nhưng quá thì không được, Tôn Tôn làm hơi quá rồi, đẹp tới chói mắt, nếu Cung Lâm Tường đi đường gặp cô gái như vậy tặc lưỡi vài câu, con gái nhà ai mà có bộ dạng hồ ly tinh thế này là xong.

Thế nhưng Tôn Tôn là học sinh, thường ngày ngoan ngoãn ưu tú là thế, bây giờ thế này làm ông ta đau lòng vô cùng.

- Được rồi.

Cung Lâm Tường nhìn Tôn Tôn lần nữa, lắc đầu bỏ đi, không nói thêm lời nào:

- Xong rồi, mình không nên tới trường mới đúng...

Tôn Tôn rất muốn khóc, ánh mắt thất vọng đó còn hơn muôn lời trách mắng, mình làm sao thế này, vẫn còn là học sinh, đang đi học lại toàn nghĩ tới chuyện vớ vẩn, trước kia mình có thể đâu:

- Xong cái gì, chuyện có sao nói thế, chúng ta chỉ cần không để ảnh hưởng tới học tập là đủ, thầy Cung không coi bạn là cô gái hư đâu, cũng không đi nói khắp nơi, không sao cả.

Tần An vỗ về, tiếp xúc một học kỳ rồi, y biết Cung Lâm Tường là giáo viên rất có lương tâm sư phạm, hơn nữa không hề cổ hủ:

- Đừng lo, mình và Tôn Pháo bị gọi lên phòng giáo viên còn ít à, có bao giờ làm sao đâu. Chúng ta đi thôi.

- Hay lắm đấy mà khoe.

Tôn Tôn vẫn lo lắng trùng trùng, suốt dọc đường đi cứ trách bản thân, mãi tới tiểu khu mới nhớ ra:

- Tần An, mình ăn mặc thế này bị chị Thục Nguyệt và Diệp Tử thấy thì sao?

Đây rõ ràng là có tật giật mình, Tần An gãi đầu:

- Chị ấy sẽ khen bạn xinh đẹp, Diệp Tử sẽ đòi bạn dạy trang điểm còn Tần Thấm tròn mắt nhìn một lúc mới nhận ra, không ai nghi ngờ gì đâu.

- Không được, mình phải thay y phục đã.

Tôn Tôn chim sợ cành cong, vừa rồi gặp phải Cung Lâm Tường, rất sợ Diệp Tử sẽ suy nghĩ:

Tần An lấy chìa khóa nhà Đường Mị trong xâu chìa khóa ra:

- Đi, lên nhà Đường Mị thay, cô ấy không có nhà.

Tôn Tôn không muốn, cô không có chút thiện cảm nào với Đường Mị, tới nhà người ta thay quần áo không tự nhiên.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch