Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 668: Trường đại học năm đó. (2)

Chương 668: Trường đại học năm đó. (2)


Còn cao hơn điểm vào Bắc Đại à, thế thì không nhiều đâu, hẳn dễ tìm thôi, học trưởng lật mấy lần lắc đầu:

- Em không nhầm chứ? Cậu ấy báo danh vào trường này thật à?

- Các anh có vị viện trưởng họ Tần đúng không, đó là chú cậu ấy, mấy ngày trước kỳ thi, em nghe cậu ấy gọi điện thoại, cha cậu ấy cũng nói báo danh vào trường này mà, xưa nay cậu ấy nghe lời cha lắm.

Nữ sinh tự tìm mấy lần cũng không được, mắt hơi ươn ướt:

- Cậu ấy nói báo danh vào đây mà... Đã nói thế rồi...

- Các em lúc điền nguyện vọng không trao đổi với nhau sao?

Học trưởng nhìn vẻ mặt tội nghiệp của cô gái, thở dài:

- Viện trưởng học viện công trình công nghệ sinh học đúng là họ Tần.

- Hộ khẩu của cậu ấy ở địa khu Lâu Tinh, em tuy học ở Lâu Tinh, nhưng hộ khẩu ở Hành Thủy, nên thi đại học ở Hành Thủy... Kỳ nghỉ hè bọn em không gặp nhau...

Nữ sinh quệt nước mắt:

- Sao lại thế này chứ?

Mặt trời như lửa đốt, những chiếc lá xanh cũng bị khuất phục cúi đầu ủ rũ, cô nữ sinh rốt cuộc không tìm thấy cái tên đó, thân hình nhỏ nhắn kéo cái rương hành lý hoàn toàn không tương xứng với vóc dáng thất thểu bước đi.

Cậu nói rồi mà, đại học nước ngoài chẳng có gì hay, cùng học sơ trung, cùng học cao trung, rồi sẽ cùng học đại học, cậu không nhớ nữa sao? Hay là cậu ấy căn bản chưa bao giờ nói thế, đều tự mình ảo tưởng thôi? Đồ không giữ lời, mình ghét cậu...

Học trưởng nhìn theo, dặn mấy người bạn ở chỗ tiếp đãi vài câu, chạy đuổi theo nữ sinh, đưa cho cô cái ô nhỏ, đỡ lấy rương hành lý:

- Đi nào, để anh giúp em.

.........

Một câu chuyện luôn có mở đầu và kết thúc, nhưng câu chuyện cuộc đời nhiều khi chúng ta không tìm được mở đầu ở đâu, càng không biết kết thúc ở đâu.

Nhìn đội ngũ tham quan đi xa dần, Tần An ngồi xuống chiếc ghế đá, nhìn trên ghế còn vương vài cái lá rụng, cảm giác vô cùng quen thuộc, phảng phất như y vừa mới quét dọn lá rụng trên con đường này xong, cũng quét sạch dấu tích về cô ấy, chỉ còn trống rỗng...

Tiếng động cơ xe nổ rầm rầm, một chiếc Maserati V màu trắng lái vào trường, đường nét cá tính vô cùng khí thế, Tần An ngơ ngẩn đi tới.

- Che cho em một chút được không? Thật không biết vì sao lại mua cái xe này nữa, thật khó lái, gầm xe thấp, suốt ngày bị đá quẹt vào, đúng là đốt tiền mà. Bực nhất là nếu mặc váy lái xe, bước xuống chiêu đãi hết người ta.

- Diệp Tử!

Giọng Tần An hơi nghèn nghẹn:

Cửa xe nâng lên như hai cái cánh, cô gái áp mép váy đi xuống, đưa tay vuốt má y:

- Nhớ em không?

- Nhớ.

- Nhớ thật à, nhớ sau Tôn Tôn hay sau Đường Mị?

Cô gái chợt đẩy Tần An ra, nụ cười dần trở nên lạnh lẽo đáng sợ, mặt dần u ám:

- Anh không thích Đường Mị.

Tần An vội lắc đầu phủ nhận:

- Vậy Tôn Tôn thì không định phủ nhận nữa à? Em không bao giờ nghi oan cho anh, anh không giải thích, không phải vì anh thấy không cần giải thích, mà là anh không có cách nào giải thích, anh cũng chưa bao giờ nghĩ tới giải thích.

Tần An im lăng, y không cách nào bao biện.

- Cứ tiếp tục sống cuộc sống vui vẻ của anh đi, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn không thể rời anh được... Còn em, quên đi, không cần giả dối nhớ tới như thế nữa.

Cô gái xoay người đi, bóng dáng dần dần phai nhạt như sương mù:

- Chị An Thủy của anh tới rồi.

- Tần An, sao lại ngủ ở đây?

Điềm tĩnh đạm nhã, nghe tiếng như thấy người, chỉ cần nghe âm thanh này trong đầu liền hiện ra một cô gái, có gái đó chỉ có thể là An Thủy.

- Trưa ăn no quá, chiều nắng ấm, thế là buồn ngủ...

Tần An theo bản năng trả lời sau đó giật mình:

- Chị An Thủy, sao lại là chị?

(*) Duy sở hữu tài xuất phát từ Tả truyện, ý nói là vùng sản sinh nhân tài.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch