Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 669: Nhân vật nhỏ. (1)

Chương 669: Nhân vật nhỏ. (1)



Mùa đông phương nam luôn lạnh lẽo ẩm thấp, dù có ánh nắng chăng nữa, cái lạnh đó cũng thấm vào xương, Tần An vừa tỉnh lại liền thấy mông lạnh băng.

Tần An lấy làm lạ, sao mình lại có thể ngủ tới mức này, vừa tỉnh lại, hơn nữa giấc mơ vừa rồi, y cố nhớ lại mà không nhớ nổi mình vừa mơ cái gì chỉ nhớ có một cô gái với khuôn mặt lờ mờ làm y sợ hãi, cảnh tượng trước mắt như bức tranh đen trắng phủ sương, giống như rất nhiều bộ phim, điện tâm đồ từ từ biến thành đường thẳng, tim ngừng đập, rồi bức tranh trở nên sáng tỏ, cô gái không biết là quỷ hồn hay oán linh dần dần tiêu tan dưới ánh mặt trời, mà thiên sứ mang theo ánh mặt trời chính là chị An Thủy.

- Chị An Thủy.

Bất giác Tần An gọi lần nữa:

- Ừ,

An Thủy nghe tiếng gọi thân mật chứa đầy quyến luyến, cùng niềm vui bừng lên trong ánh mắt đó, lòng mềm nhũn, hai người quen không lâu, gặp gỡ không nhiều, lại vô cùng thân mật, kéo Tần An dậy:

- Em thật là giỏi đấy, nằm đó mà ngủ được, mai thi rồi, nếu bị cảm không lấy được hạng nhất chị mất mặt thay em.

- Không được hạng nhất thì mất mặt? Chị An Thủy, yêu cầu của chị làm sao cao thế?

Tần An hết sức tự nhiên nắm lấy tay An Thủy:

- Sao chị lại ở đây?

- Nghe ngóng được hôm nay bọn em tới đây thăm quan, chị ôm cây đợi thỏ.

An Thủy nhoẻn miệng cười, thân mật dùng một ngón tay xỉa chóp mũi Tần An:

- Nào ngờ đội ngũ tham quan tới hết rồi mà không thấy em đâu cả, gọi điện thoại cho em, em không nhận, chị lo lắng đi tìm, phát hiện có người ngủ say tít như lợn con.

- Trường này chẳng phải nới có kiên trúc phong cảnh nổi tiếng, mà mấy cái phòng thí nghiệm trọng điểm sẽ không mở cửa cho người ngoài tham quan, có gì đáng xem đâu ạ, em định ngồi đây cảm thụ không khí trường đại học, thế rồi ngủ mất.

Tâm trạng Tần An nhanh chóng trở nên tích cực:

- Đi, bọn họ đại khái ở đây cả chiều, em đi xin nghỉ phép.

- Nghỉ phép làm gì?

An Thủy bị Tần An kéo đi, không biết sao vội vàng như thế:

- Chị tới đây rồi, em không rảnh ở cùng họ nữa, em với chị đi hẹn hò.

An Thủy đột nhiên rụt tay lại, khẽ đánh Tần An một cái, đưa mắt nhìn về phía trước, Tần An nhìn theo ánh mắt cô, thấy một nam tử điển trai tóc hơi rối đang mìm cười nhìn họ.

- Tôi cứ thấy An Thủy luôn lấy cớ đã có bạn trai để từ chối người khác, không có thành ý, không ngờ là thật. Hai người hẹn hò, tôi không cản trở.

Nam tử mặc bộ véc trắng bắt mặt, giọng nói nhẹ nhàng đủ nghe, rất có vị quý tộc:

- Tần An, tôi chỉ đặt chỗ trước thôi.

Tần An bắt tay nam tử đó:

- Tề Vân Cách, bạn học của An Thủy, tôi giúp cậu đấy nhé, Tạ Kiếm Nam cứ đeo bám cô ấy, tôi phải lên tiếng cảnh cáo. Cậu nợ tôi, sau này rảnh phải mời tôi ăn cơm.

Tề Vân Cách điệu nghệ rút trong túi áo ra một cái danh thiếp, đưa cho Tần An rồi tiêu sái vẫy tay rời đi:

- Ai thế chị?

Tần An nheo mắt nhìn danh thiếp chỉ có tên và số điện thoại, đây là loại tư nhiên, An Thủy đi gặp mình mà dẫn theo người này, chứng tỏ quan hệ thân mật tới mức độ nhất định, lén lút vứt danh thiếp đi:

- Con trai của phó tỉnh trưởng Tề, bạn học của chị, là bạn trai của một cô gái trong chung cư của chị.

À, là một nha nội, song dù sao cũng không liên quan gì tới mình, Tần An cứ nắm tay An Thủy, kệ người qua người lại, bao lâu không gặp An Thủy rồi, lại còn bất ngờ như thế, làm trong lòng tràn ngập vui vẻ, không ngờ lên tỉnh thành một chuyến mà cũng gặp được An Thủy.

- Em chạy đi đâu thế hả?

Triệu Địch Mông đang ở cùng đội ngũ tham quan, nhìn thấy Tần An liền chạy tới, mặt đỏ bừng, hiển nhiên là tức lắm, ông ta vốn to béo, nổi giận rất có khí thế:

- Có việc mà cũng không biết báo cáo à, ý thức kỷ luật của em ở đâu?

- Xin lỗi chủ nhiệm Triệu, em gặp được chị em, đứng lại nói chuyện một lúc, thế là lạc đội.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch