Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 670: Nhân vật nhỏ. (2)

Chương 670: Nhân vật nhỏ. (2)


Tần An nói dối miệng trơn như không:

- Đây là chủ nhiệm Triệu ban khen thưởng kỷ luật trường em.

- Chào chủ nhiệm Triệu, tôi vừa ở nước ngoài về, chị em tôi một năm không gặp nhau rồi, liền giữ nó lại nói chuyện, quên mất hỏi nó tới đây làm gì. Vừa rồi mới biết là Tần An tới đây tham quan.

An Thủy nhìn Tần An như chị gái nhìn đứa em trai yêu thương, nụ cười ôn hòa, thái độ chân thành đúng mực làm người ta khó từ chối:

- Tôi muốn dẫn Tần An đi mua ít quần áo, đến xin phép thầy cho Tần An nghỉ.

- Vậy về sớm, đừng lỡ kỳ thi.

Có người nhà tới xin phép rồi thì còn gì để nói nữa, Triệu Địch Mông là giáo viên dẫn đội của Nhất Trung, trách nhiệm chỉ là trông coi học sinh không để xảy ra chuyện thôi. Sớm nghe nói bối cảnh của Tần An không hề tầm thường, nhìn người chị gái này là đủ biết, đâu phải cô gái nhà bình thường nuôi được? Có câu nghèo nuôi con trai giàu nuôi con gái, nhưng cô gái này e nhà giàu bình thường cũng không nuôi nổi:

- Cám ơn thầy, tôi nhất định bảo Tần An...

An Thủy còn đang nói dở thì có một giọng nói rất lớn cắt ngang:

- Em chính là đứa học sinh vừa rồi không giữ kỷ luật, tự ý hành động phải không? Không mau về đội lề mà lề mề cái gì?

Triệu Địch Mông quay lại, đó là Vệ Mâu một cán sự của ban tổ chức, hai mấy tuổi tốt nghiệp đại học xong liền vào sở giáo dục tỉnh, ông đem chuyện Tần An xin nghỉ nói ra, đây là học sinh của mình, đang lẽ không cần báo, nhưng người ta ở bên tổ chức, nên tôn trọng.

- Không được, vừa rồi đã tự ý hành động suýt loạn hết an bài tập thể, loại học sinh này phải nghiêm, không cho làm gì thì làm. Tôi không cho nghỉ, phải theo đội, nếu không hủy tư cách dự thi.

Vệ Mâu liếc mắt nhìn An Thủy một cái, lắc đầu:

- Được rồi, vậy để tối chị em mình đi, em về đội ngũ đi, cũng không vội hôm nay mà.

An Thủy mỉm cười nói với Tần An:

- Buổi tối cũng không được, tối nay chủ nhiệm Tạ của sở giáo dục tỉnh tới nhà khách thị sát, toàn bộ học sinh phải có mặt, tuyền đạt tinh thần của phó tỉnh trưởng Tề.

- Thật là trùng hợp, anh nói tới cha của Tề Vân Cách chứ gì?

Tần An không biết, cơ mà tỷ lệ có hai vị phó tỉnh trưởng Tề rất ít, cứ nói bừa:

Vệ Mâu hơn ngẩn ra, là thế hệ thanh niên có chí tiến thủ, hắn nắm rõ tên tuổi cả con cái lãnh đạo, như thế thêm đường tiếp xúc thượng tầng, Tề Vân Cách là một nha nội có tiếng trên tỉnh:

- Chị, chị có danh thiếp của Tề Vân Cách không?

Tần An chẳng buồn nhìn Vệ Mâu:

- Anh ấy cho em một cái mà?

An Thủy mở ví lấy ra một tấm danh thiếp:

- Em lỡ tay đánh mất rồi.

Tần An đâu ngờ là tới lúc hữu dụng, đưa danh thiếp cho Vệ Mâu:

- Chị em tôi có hẹn với con trai tỉnh trưởng Tề, tối tới nhà anh ấy ăn cơm, đây là điện thoại, anh không tin cứ gọi.

- À, ừm, được.

Vệ Mâu hơi run nhận lấy danh thiếp, chỉ lo vừa rồi mình biểu hiện hơi quá:

Tần An tạm biệt Triệu Địch Mông kéo An Thủy đi, An Thủy để ý Vệ Mâu cầm tấm danh thiếp mà không nói lên lời, có thêm nhận thức về hệ thống hành chính của Trung Quốc, lắc đầu:

- Em không sợ hắn gọi điện cho Tề Vân Cách à?

- Chị ở trên cao quen rồi, không hiểu tâm lý khiếp nhược của đám nhân vật nhỏ bọn em, hắn làm gì có tư cách nghi ngờ phó tỉnh trưởng mời chúng ta ăn cơm, chuyện đấy căn bản không hiện ra trong đầu, càng không có chuyện đi hỏi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch