Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 67: Đợi em lớn lên. (1)

Chương 67: Đợi em lớn lên. (1)



Tần An cảm khái nói một tràng dài, đến khi quay đầu sang thấy An Thủy ngồi trên giường, hai tay chống cằm chăm chú nhìn mình, ngạc nhiên:

- Sao thế, mặt em dính bẩn à?

- Không, chỉ thấy bạn trai nhỏ của mình khi nghiêm túc là chàng trai rất đáng tin cậy, khiến người ta muốn dựa vào.

An Thủy ở riêng với Tần An thả lỏng rất nhiều, nói chuyện càng thêm thoải mái:

- Thế có khiến chị rung động muốn hôn không?

Tần An tí tởn đi tới ngồi xuống bên cạnh An Thủy:

- Vừa mới khen được một câu đã lòi đuôi, giờ lại thành không đáng tin rồi.

An Thủy vờ giận, khẽ gõ đầu Tần An:

- Chính chị nói muốn làm bạn gái của em mà, bạn trai muốn hôn, bạn gái không phối hợp.

Tần An tranh thủ, biết mình lớn thêm một hai tuổi nữa, dù An Thủy có chiều ý mình tới đâu cũng không chịu để mình càn quấy nữa, kỳ thực tình cảm của y với An Thủy vẫn là tình thân áp đảo tình nam nữ, hành vi này gần giống làm nũng hơn:

- Được rồi, em nhắm mắt lại đi, dù sao chẳng phải chưa hôn.

Tần An nhắm mắt lại ngay, tim đập rộn ràng, mãi không thấy động tĩnh gì, mở mắt ra, nhìn thấy An Thủy che miệng cười khúc khích.

- Không được rồi, em còn nhỏ quá, lại thích làm ra vẻ trưởng thành, trêu ghẹo cô gái nhiều tuổi hơn, hôn em có chướng ngại tâm lý lắm.

An Thủy nhìn Tần An ỉu xìu thì an ủi:

- Đợi em lớn hơn đã, ít nhất phải cao hơn chị, để chị thấy em thực sự là một nam nhân rồi mới hôn em.

Trong gian phòng nhỏ, tràn ngập hương thơm cơ thể thiếu nữ, Tần An ôm lấy vai cô, khẽ thơm lên má:

- Chị An Thủy, nhớ lời hôm nay nhé, đợi em lớn lên.

- Được rồi, được rồi, em làm má chị ngứa quá, đừng thổi vào tai chị...

An Thủy có máu buồn, thằng bé này thật biết trêu người ta, mới mười mấy tuổi đầu, nhưng từ lời nói, ngữ khí cùng với động tác ôn nhu, nhìn là biết chẳng đơn thuần tí nào rồi, nhưng không làm người ta ghét:

- Tới giờ ăn cơm rồi.

Lý Cầm đẩy cửa ra, nhìn thấy cảnh này, xách tai con trai kéo ra:

- Cái thằng nhóc này thấy chị An Thủy xinh đẹp là dính tới, xem kìa, chân còn bẩn mà dám leo lên giường à? An Thủy, cháu đừng nhường nó quá, nó giỏi được nước lấn tới lắm.

- Dạ...

An Thủy đỏ mặt, sao lại để dì Lý Cẩm nhìn thấy cảnh này chứ, giờ biết ăn nói thế nào:

Tần An bị kéo ra ngoài, vẫn quay lại lén mẹ làm mặt quỷ với An Thủy, làm An Thủy bật cười, thật là, mình mới có vấn đề, nó mới mười ba tuổi thôi, dì Lý Cầm sao nghĩ qua xa được? Mình lại cứ hay quên điều này, có chút không ổn.



Buổi sáng mùa thu, khung cảnh có chút tiêu điều, đường phố rải rác những chiếc lá rụng qua đêm, chờ đợi công nhân vệ sinh tới chào hỏi. Sáu giờ sáng, thời điểm cuối cùng chuyển từ bóng tối sang ánh sáng, chẳng hề có quá trình thay đổi từ từ, như là ảo thuật vậy, hôm nào cũng vậy đúng sáu giờ vén tấm rèm mới, tựa hồ hai vị thần nắm giữ thời gian và không gian đã hẹn với nhau trước, thị trấn nhỏ lặng lẽ bắt đầu cuộc sống như ngàn năm qua.

TV sáng nay thông báo, cuối tuần sẽ có một đợt không khí nóng gây mưa to, có lẽ đây sẽ là đợt nóng cuối cùng trước khi thời tiết chuyển dần sang lạnh, khi Tần An và Lý Tâm Lam xuống lầu thấy Tôn pháo mặt mày đăm chiêu như có câu hỏi của cuộc đời chưa tìm được lời giải.

- Lam Cầu, à chị Tâm Lam, hỏi cái này …

Tôn Pháo gãi đầu gãi tai rồi chạy mất:

- Thôi không cần.

- Làm sao nó lạ thế?

Lý Tâm Lam chẳng hiểu gì cả:

- Sao em biết được.

Tần An nhún vai, đạp xe đưa Lý Tâm Lam trước rồi mới tới trường.

Tôn Tôn hôm nay buộc cái bím tóc nhô cao như sừng dê, rất là đáng yêu, khuôn mặt trắng trẻo dưới nắng sớm ánh lên như con búp bê sứ tinh xảo đặt trong tủ kính, đi ngang qua để lại hương thơm nhẹ dễ chịu.

Chỉ tiếc là mặt lạnh tanh đi ngang qua Tần An, kệ cho y nở nụ cười tự cho là sáng lạn đẹp trai nhất, khiến y tự biến mình thành thằng ngốc làm việc ngớ ngẩn cho xung quanh cười rộ lên.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch