Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 68: Đợi em lớn lên. (2)

Chương 68: Đợi em lớn lên. (2)


- Thằng đó nghĩ mình là ai thế? Trần Hạo Nam chắc?

- Chỉ biết mấy trò phá phách, lại nghĩ mình giỏi giang lắm rồi, Tôn Tôn mà thèm để ý tới nó mới lạ, đồ ảo tưởng.

Tần An hơi đỏ mặt, nhưng như thế đáng tội mình gây ra hôm qua, cũng đánh tan những tin đồn nếu có xuất hiện, cô nàng lớp trường nghiêm túc nghe thấy hẳn hả giận rồi chứ?

Đứng ở hành lang đợi Diệp Trúc Lan, lần này trái tim bị tổn thương lập tức xoa diu, Diệp Trúc Lan từ xa đã vẫy tay với y rồi chạy tới, bóc cho cô một quả chuối tiêu, mỗi ngày ngày mẹ chuẩn bị cho y một ít hoa quả, dù y không thích chuối, nhưng thứ mẹ làm phải trân trọng, chia cho Diệp Trúc Lan, không tính là phụ sự tình cảm của mẹ.

Hôm nay thì ba môn còn lại, sáng chính trị và lịch sử, chiều thi số học.

Trí nhớ của Tần An rất tốt, nhưng mà không đủ để đối phó với đề thi lịch sử, ví như trận Xích Bích, bất kể nói về chính sử hay dã sử y đều có thể nói trôi chảy từ đầu tới cuối, song rốt cuộc nó xảy ra vào năm nào "Kiến An thứ 12, Kiến An thứ 11, Kiến An thứ 10, hay là Kiến An thứ 13", cái này thì có trời mới rõ, mà những câu như thế lại rất nhiều, chiếm số điểm lớn. Những câu như "Trình bày ý nghĩ lịch sử của biến pháp Vương An Thạch", " Phân tích nguyên nhân thất bại của khởi nghĩa Thái Bình Thiên Quốc", y có thể viết được, nhưng cũng chẳng đảm bảo có điểm vì câu trả lời lịch sử và chính trị đều có trình tự câu từ, có đáp án tiêu chuẩn, viết hay tới mấy mà không đúng theo trình tự thì cũng không có ý nghĩa gì.

Bọn họ có một cuốn sách vấn đáp tên là "cơ sở luyện tập", lịch sử và chính trị đều có, bất kỳ ai muốn thi vào Nhất Trung đều phải học thuộc lòng, mỗi cuốn phải dày bằng cỡ (Harry Potter và hòn đá phù thủy) mà y đang viết, Tần An bị nó hành hạ hai mươi năm trước, không có hứng thú ngược đãi bản thân mật lần nữa.

Biện pháp giải quyết cũng dễ thôi, lấy một tờ giấy trắng, kẻ vuông góc, chia ra bốn phần A, B, C D, sau đó xoay bút chì trên đó.

Giám thị đều là giáo viên trong trường, con trai Tần Hoài và Tôn Pháo lớp 70, nổi danh phá hoại, có ai lạ gì nữa, nhìn kiểu làm bài của y, tới nhắc nhỏ, Tần An liền trực tiếp hỏi đáp án, thế là giảm thị cuối cùng thở dài ngao ngán mặc xác y.

Triệu Vệ Quốc càng khinh bỉ Tần An, là một học sinh ngoan tiêu chuẩn, thấy mình đi so vì với loại học sinh này đúng là mất tư cách, sao Diệp Trúc Lan lại không có giác ngộ này.

Đến chiều thi môn số học, với Tần An mà nói thì càng đơn giản hơn chuyện phải xoay bút chì chọn đáp án rồi, thậm chí dễ hơn cả y nghĩ, chỉ ba mươi thôi Tần An đã phủi đít đi về, đã hẹn với Diệp Trúc Lan hôm nay tranh thủ thi một môn về sớm, ra sông bắt cua.

Tần An đứng dựa vào cột trên tầng ba, ngửi mùi vôi tường mới quét mùa hè, mở to mắt chống lại cái không khí ru của mùa thu tháng chín, trêu tức đám bạn cùng tuôi đang vò đầu bứt tai làm bài thi, mắt bâng quơ nhìn về phía cổng trường, đột nhiên phát hiện có mấy người nấp ở cái cột lớn của cổng trường, nếu từ trong trường đi thẳng ra sẽ không nhìn thấy chúng, nhưng bọn chúng nhìn rõ mỗi học sinh từ trường đi ra, sau đó lặng lẽ bám theo.

Đám tiểu lưu manh ở ngoài trường toàn dùng chiêu này, đợi ra xa trường một khoảng là ra tay đánh người, không tên nào thực sự dám giở trò ở cổng trường.

Giáo viên vẫn còn là nghề nghiệp đạo đức, rất có nhiệt huyết, không chấp nhận chuyện lưu manh ức hiếp học sinh, một khi có chuyện, đám lưu manh gây sự ở cổng trường quá nửa là bị giáo viên bao vây ẩu đả.

Tần An nhìn thấy người quen, là Đồ Cương, vẫn cái bộ dạng học từ phim xã hội đen Hong Kong, đứng khệnh chân một bên, áo da khoác hờ, ngậm điếu thuốc.

Mục đích không nói cũng rõ, mình là mục tiêu.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch