Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 69: Đánh người. (1)

Chương 69: Đánh người. (1)



Đồ Cương từng tuyên bố ở Nhị Trung, Lý Tâm Lam là đối tượng của mình, vậy mà Tần An ngang nhiên đưa đón, làm hắn mất mặt vô cùng, hôm nay dẫn mấy học sinh lớp lớn ở Nhị Trung tới định dằn mặt Tần An, không dám gọi người trong xưởng, không dám để cha biết chuyện này.

Tần An có trăm cách thoát khỏi Đồ Cương, nhưng tính cách của y xưa nay chỉ có đâm đầu vào rắc rối chứ không có chuyện bỏ chạy, tên này dám tới đây thì xử lý luôn. Nghĩ một lúc Tần An chạy thẳng tới phòng hiệu trưởng, trong trường có duy nhất một cái điện thoại ở phòng Chu Văn Lương, chưa nói tới máy nhắn tin, điện thoại di động, ở cái thị trấn lạc hậu này, điện thoại cố định cũng là đồ hiếm lắm, khu tập thể nhà Tần An chỉ có vài cái, mẹ đang định lúc nào có cơ hội lắp một cái tiền liên lạc.

Rất may là nhà Tề Mi có điện thoại.

- Bác Chu, cho cháu gọi một cú điện thoại nhé, chỗ Bí thư Đường ăn cơm, cháu không muốn tới.

Tần An lễ phép chào một câu, sau đó dùng chiêu cáo mượn oai hùn:

Điện thoại đặt trong một cái hộp sắt có khóa, đến khi nào cần dùng mới mở ra, sợ có người gọi trộm, thậm chí ở thị trấn có cửa hàng đồ thiết chuyên môn làm những cái hộp kiều này phù hợp kiểu dáng từng cái điện thoại, rất cầu kỳ?

- Bí thư Đường nào?

Chu Văn Lương định từ chối ngay, nhưng nghe tới hai chữ bí thư cẩn thận hỏi lại, bí thư là cách xưng hô quyền lực, đã được gọi bí thư thì không phải vô danh:

- Là bí thư trấn Thanh Sơn chúng ta ấy ạ, lần trước Bí thư Đường mời bác hai cháu ăn cơm, nói chuyện đầu tư nhà máy, cháu cũng đi, lần này chắc cũng là chuyện đó.

Tần An bóp cổ lè lưỡi ra:

- Toàn chuyện người lớn, chẳng hiểu gì cả, đi theo chán lắm.

- À, vậy thì cháu gọi đi.

Chu Văn Lương bị bộ dạng của Tần An làm cười, chuyện Tần Hoài có người anh họ là Hoa kiều Đài Lan về quê đầu tư đã truyền khắp thị trấn rồi, lấy chìa khóa đeo ở thắt lưng, mở cái hộp sắt:

- Có cần bác quay số hộ không?

- Cháu biết quay số ạ, cám ơn bác.

Tần An quay số kêu ro ro, rất có cảm giác, thích hơn bấm di động nhiều:

- Dì Tề ạ, cháu là Tần An, anh Quân Tử có nhà không?

- Có, cháu tìm nó có chuyện gì?

- Là chuyện lần trước Bí thư Đường bảo Quân Tử giúp cháu ấy, dì bảo anh ấy tới trường đón cháu nhé.

Tần An nhìn Chu Văn Lương đang giỏng tai lên lắng nghe, không thể nói quá rõ ràng được, nhưng Tề Mi chắc sẽ hiểu:

Đầu bên kia điện thoại truyền tới tiếng cười dễ nghe của Tề Mi:

- Cháu thực sự cùng người ta tranh giành tình nhân rồi à? Ừ, dì sẽ bảo Quân Tử tới giúp cháu, chuyện này kết thúc rồi, phải chú ý học tập nghe chưa... Cháu là đứa ma mãnh tinh quái, thành tích học tập thế nào cũng không tốt.

Tần An cười khì hì vâng dạ.

Chu Văn Lương đang suy nghĩ những lời Tần An nói trong điện thoại thì liên quan gì tới việc "không đi ăn cơm cùng Bí thư Đường" thì y đã cúp điện thoại cám ơn, sau đó chạy mất dạng rồi.

Tần An lúc nào cũng chạy vù vù, thế nên chẳng ai nghĩ là y đang che đậy gì, tuổi thiếu niên bồng bột chính là ở chỗ này, cho dù là người hai mươi, cũng chẳng có nhiều vốn liếng để thoải mái tiêu hao thể lực của mình như thế.

Chu Văn Lương cảm khái rồi khóa điện thoại lại.

Tần An đứng đợi chừng mười lăm phút thì nhìn thấy Quân Tử, vẫn còn lâu nữa mới đến giờ tan học, cổng trưởng không có mấy người, xảy ra chuyện gì cũng không khiến người ta chú ý.

Quân Tử từng đi lính, từng phạm tội, Bí thư Đường phải nhờ cậy không ít quan hệ mới cứu ra được, bây giờ làm lái xe cho Bí thư Đường. Tuy hắn không kéo bè kéo phái, nhưng là nhân vật có tiếng ở thị trấn Thanh Sơn, dám nói dàm làm, càng dám chơi tới cùng, hắn giúp người ta dẹp yên không ít chuyện, thân thủ cao cường, loại đại ca lưu manh như Chu Hoành Chí cũng chẳng là gì với Quân Tử.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch