Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 673: Chị em. (1)

Chương 673: Chị em. (1)



Nếu không nói tên thì chưa chắc Tần An đã nhận ra, nhưng giờ thì y khẳng định là mình không lầm, y mới nghe không lâu:

- Sao cô lại là trợ lý ở đây rồi vậy? Gần đây nghe giám đốc Đỗ tâm sự về thời đầu lập nghiệp, cứ tiếc nuối rằng nếu khi đó ký được hợp đồng với cô Lâm Vi, thì Đại Ngu đã có nghệ sĩ để dốc lòng đào tạo.

Lâm Vi, hai mươi tư tuổi, ra mắt rất sớm nên tuổi nghề cao, là người mới năm xưa được Đỗ Thượng khai quật, chỉ là khi đó Đỗ Thượng không có đủ tự tin, còn Đại Ngu là phòng công tác nhỏ không có thực lực, ông ta đành buông tay tiến cử Lâm Vi cho bạn học là giám đốc công ty truyền thông khác, giờ Lâm Vi khá có danh tiếng. Tần An đã muốn dùng Đại Ngu làm bàn đạp cho Tôn Tôn thì tất nhiên điều tra cặn kẽ mọi mặt, Vương Hồng Kỳ ở phương diện này vô cùng tỉ mỉ.

Bị người ta vạch trần, Lâm Vi hơi xấu hổ, nhưng không phải là cô bé ngây ngô mới vào đời nữa, còn coi đây là cơ hội cười tươi tắn:

- Anh Tần không ngờ nhận ra tôi, thật là vinh hạnh, tôi đi theo muốn xem kỹ thuật của chị Nguyễn, học một chút, sau này còn dùng.

Tần An không bắt bẻ lời này, y không có ấn tượng gì về Lâm Vi, chẳng phải nói tương lai Lâm Vi vô danh, mà vì giới giải trí Trung Quốc quá lớn, ngay cả nhiều minh tinh tiếng tăm y cũng không biết, song lúc này nghĩ nếu Lâm Vi tới Đại Ngu cũng tốt, hiện giờ Đại Ngu cần tích lũy thêm thực lực đợi Tôn Tôn:

- Cô Lâm, cho tôi một tấm danh thiếp được không, giám đốc Đỗ rất có thành ý, hẳn cô biết, ông ấy là người tốt, giống cái bụng của ông ấy.

- Anh Tần thật khôi hài.

Lâm Vi tất nhiên rất vui mừng, mục đích tới đây là thế, quan một người bắc nối qua người khác chính là thế này:

- À Phải, Đại Ngu bị một công ty tên Đầu tư Duy An mua rồi, không phải như trước nữa đâu, cô Lâm nên gặp ông Đỗ một lần, tôi nghĩ có ích đấy.

Tần An quay người lại, khép mắt để Nguyễn Thanh Ngọc bôi kem lên mặt:

Hợp đồng của Lâm Vi cũng sắp tới hạn, công ty hiện tại cũng khá, nhưng là con người, ai chẳng muốn tiến lên, cô đã 24 rồi, tuổi xuân không cho nhiều thời gian nữa, ở giới giải trí đào thải càng khắc nghiệt, người mới trẻ đẹp hơn luôn luôn được chào đón. Vài năm nữa rất quan trọng, nếu không có thành tựu nào đó tạo dựng vị trí thật vững chắc, một khi bước qua tuổi 28 tuổi, kể cả giọng hát hay nhan sắc sẽ đi xuống, cứ thử đi gặp Đỗ Thượng xem sao, cũng không mất gì.

Nghe hai người họ nói chuyện, nhất thần thái của Tần An, Nguyễn Thanh Ngọc càng thêm không dám xem nhẹ, kẻ kẻ vẽ vẽ sửa sang tóc tai Tần An, chừng gần tiếng sau hai lòng nhìn tác phẩm của mình trong gương:

- Xong rồi.

Tần An nhìn mình trong gương, phải nói là quá thần kỳ, y tưởng chừng như nhìn thấy bản thân mười năm sau vậy, làn da thẫm màu hơn một chút, có vẻ thô ráp hơn một chút, trông không còn non mịn trắng trẻo nữa, khóe mắt không biết bôi cái gì lên, hơi nhíu mày lại thấy được nếp nhăn, tóc được cắt cao hơn, làm trán rộng, thành thục vững vàng.

- Anh Tần không đi làm minh tinh thật đáng tiếc.

Nguyễn Thanh Ngọc không tiếc lời khen:

Tần An chỉ cười, Nguyễn Thanh Ngọc nghĩ đó là một lời khen, y thì không.

An Thủy chỉ dưỡng tóc với chăm sóc da mặt, vậy mà tốn tới hai tiếng, đến khi đi ra nhìn Tần An, ánh mắt có chút hoảng hốt làm Tần An cực kỳ hài lòng.

- Tần An, rất giống bạn trai của chị An Thủy rồi đấy.

Thay đổi thật sự quá lớn, không lâu trước đó còn là đứa em trai mình yêu chiều, chớp mắt một cái biến thành người khác hẳn, tim cô nhảy khẽ một cái:

- Rất giống là thế nào? Rõ ràng là vậy mà.

Tần An tự nhiên nắm tay An Thủy rời trung tâm thẩm mỹ, thực sự trông đợi Tôn Tôn, Diệp Tử nhìn mình lúc này sẽ có phản ứng gì, cả chị dâu nữa, chỉ tiếc là khi tẩy trang sẽ không còn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch