Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 674: Chị em. (2)

Chương 674: Chị em. (2)


… …

Sáng sớm bầu trời vẫn xám xịt, cảm tượng không khác gì hoàng hôn, từ tối hôm qua thời tiết xấu đi rồi, tuyết lả tả rơi, tuyết đầu mùa chẳng đẹp cũng chẳng lãng mạn như trong tiểu thuyết miêu tả, rơi xuống đất tan đi, chỉ khiến đường xá thêm bẩn thỉu, nhớp nháp. Không khí ẩm thấp len lỏi khắp nơi, đến áo mặc ra ngoài trời một lúc cảm giác đi mưa về, những người làm ăn vẫn chăm chỉ như đàn kiến, dẫm chân lên từng mảng tuyết đọng thành cảnh tưởng ảm đạm.

Bánh xe nghiến qua một đống tuyết đen chẳng khác gì bùn, bắn bấn hết cả thân xe đen bóng đẹp đẽ, An Thủy kéo rèm xe nhìn bên ngoài, thiết kế kế cách lớp chống đạn không chỉ khiến kính kiên cố, mà còn làm hơi thở của cô phả lên đó không gây cản tầm nhìn, cái thành phố chẳng hề quen thuộc này trong ngày mùa đông giá rét càng khiến lòng người thêm cô quạnh.

Di động reo lên, An Thủy hơn nhíu mày, mắt vẫn nhìn tuyết rơi, lơ đễnh nhận điện thoại, chỉ ậm ừ một lúc rồi bảo Ngô Quan Hải lái xe tới khách sạn Giang Tâm.

Khách sạn Giang Tâm là khách sạn 5 sao được xây dựng nhanh chóng với tốc độ độc đáo của Trung Quốc, khách sạn không cao, nằm trên một cù lao giữa sông, quây một khoảng mặt sống làm đình viện nghỉ dưỡng, là hình mẫu thành công độc nhất vô nhị rất khó phục chế, giá phòng nơi đây đắt gấp đôi các khách sạn năm sao khác trong tỉnh thành.

Nơi này chưa chính thức mở cửa kinh doanh với bên ngoài, vắng vắng lặng lặng, những cành thông bị tuyết đè trĩu xuống, thi thoảng lại có mảng tuyết lớn trên cây rơi xuống, cành cây rào rào bật ngược lại, cách xa thành phố huyên náo, nghe rất rõ ràng.

Không có người qua lại, tuyết ở nơi này hẳn rất sạch sẽ, An Thủy đi xuống lại nhìn thấy hai người tuyết một lớn một nhỏ dựng ở sân trước khách sạn.

Người tuyết lớn cao hơn cả khách sạn ba tầng, người tuyết nhỏ cũng cao tới tầng hai, che hết cả khách sạn, nhìn người tuyết lớn như thế khiến An Thủy giật nảy mình, chẳng trách mà xe đi tới trừ nơi xa mới chút có tuyết, xung quanh sạch bong.

Tối hôm qua trời mới có tuyết, sáng sớm ra đã có người tuyết thế này, cần dùng tới nhân lực kinh người, An Thủy mỉm cười nhìn mười mấy dải lụa đỏ quấn quanh người tuyết nhỏ làm khăn quàng, trên đời chỉ có một người làm người tuyết như thế.

Ngô Quan Hải xuống xe đứng ngây ra, không rõ thế này có xin lập kỷ lục Guinness được không.

- Cô chủ.

- Dì Bạch sao lại là dì? Cháu xem tin rồi, máy bay An Lạc hôm nay sẽ tới, nó cũng gọi điện bảo cháu tới đây...

An Thủy quay đầu lại, là Bạch Tố Thanh, một trong số những người bên cạnh cha, cùng với Cao Mẫn Chi, hai người họ ở bên cạnh cha cô từ lúc mẹ cô mất tới giờ, không đơn giản là người làm thuê:

- Sao dì không ở bên cạnh cha cháu?

- Cô hai theo ông chủ tới Hong Kong rồi, không tới đây, bảo người bên này đắp người tuyết, nói là xin lỗi cô chủ vì Giáng Sinh không ở cùng.

Bạch Tố Thanh vẫn bộ âu phục trắng gọn gàng, không mang phong vận của nữ nhân thành thục mà càng có vẻ mạnh mẽ, thấy An Thủy thất vọng thì thở dài:

- Dì cám ơn nó giúp cháu.

An Thủy cười gượng, khuôn mặt ảm đạm đi nhanh chóng, từ khi nào hai chị em cần người khác chuyển lời rồi:

- Còn hai cái di động mới nhất cũng là quà của cô hai, cùng chìa khóa gian phòng.

Bạch Tố Thanh lấy ra hai cái hộp điện thoại:

- Nó tặng cháu hai cái di động làm gì?

An Thủy lấy làm lạ:

- Chuyện này thì tôi không biết, suy nghĩ của cô hai, chẳng ai đoán được.

Bạch Tố Thanh cười nhẹ:

- Cô chủ, tôi xin phép.

An Thủy cầm chìa khóa trong tay, đứng đó chốc lát, thân thể cứng đờ, xung quanh chỉ có tiếng sóng vỗ bờ, cùng thi thoảng là tiếng tuyết rơi ào rào, hai giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên gò má, lãnh đạm rời đi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch