Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 676: Hai người tuyết. (2)

Chương 676: Hai người tuyết. (2)
Chị An Thủy, chị chơi đắp người tuyết không?

- Còn muốn đắp người tuyết, em bao nhiêu tuổi vậy?

Tần An và An Thủy nhìn hai người tuyết, một lớn một nhỏ, lớn không khác Tần An bao nhiêu, nhỏ cũng không nhỏ hơn là bao, cao bằng An Thủy, hai bọn họ đã gom hết tuyết ở ngoài sân vào chỗ này.

Người tuyết được Tần An cắm cà rốt làm mũi, An Thủy lấy hai cái cành cây làm cánh tay, Tần An dùng than làm mắt, An Thủy lấy khăn quàng cổ cho người tuyết, con lớn cầm xẻng, con nhỏ cầm chổi, hai người tuyết đứng sóng vai bên nhau.

- Hoàn thành rồi.

An Thủy reo lên, đôi mắt cong vút lấp lánh niềm vui:

- Chị An Thủy, em đói rồi, đi ăn thôi.

Buổi trưa chưa ăn uống gì cả, Tần An nổi hứng bất chợt định đắp một con chơi chơi vậy thôi, ai ngờ chị An Thủy hứng chí cao như vậy, bắt đắp hai con, lưng ướt đấm, bụng lép kẹp, ai ngờ chị An Thủy lại có một mặt trẻ con như vậy:

- Xem thêm một lúc nữa.

An Thủy chỉ người tuyết lớn:

- Người tuyết lớn là em trai nhỏ, nghịch ngợm, phá phách không nghe lời.

Tần An chỉ người tuyết nhỏ:

- Người tuyết nhỏ là chị An Thủy, mỹ lệ lại ôn nhu, còn biết làm ấm chăn cho em trai nhỏ.

- Ai làm ấm chăn cho em.

An Thủy vốc một nắm tuyết thừa ở bên ném Tần An:

- Em nói người tuyết, em nói người tuyết.

Tần An la hét bỏ chạy, tuy bụng đói meo, nhưng được nhìn nụ cười tươi tắn đó của chị An Thủy, Tần An thấy hoàn toàn xứng đáng.

Đáng tiếc An Thủy bay từ Edinburgh tới tỉnh thành không phải để chơi hay gặp Tần An, qua năm mới khoản tiền thứ hai của Ái Đạt sẽ tới, cô cùng Laura Lý bàn bạc vài khoản đầu tư, cùng vài công việc khác. Tần An cũng không thể quá vô kỷ luật, rốt cuộc phải trở về nhà khách tham gia hoạt động chung.

Thành tích thi môn số học Olympic tỉnh Tương Nam được công bố vào ngày thứ ba sau khi thi, thực ra trừ người vùng ngoài không quen biết ở sở giáo dục, còn những trường bản địa tỉnh thành về cơ bản tối hôm qua đã nghe ngóng được.

Buổi sáng ở nhà ăn, Lý Béo nhìn thấy Tần An, không ngờ lại có vẻ né tránh, Tần An bật cười.

- Cười cái gì hả?

Đống thịt mỡ trên mặt nhúm lại một chỗ, sắc mặt Lý Béo lạnh như thời tiết:

- Tôi đang nghĩ, nếu như anh thi tốt hơn tôi, lúc này anh phải hiên ngang đắc ý tới chế giễu mới đúng, nhìn dáng vẻ vừa xong của anh, tôi đoán sáu phần là anh làm bài không bằng tôi rồi.

Tần An thở phào đồng thời lòng khấp khởi vui mừng, hôm qua loáng thoáng nghe thấy học sinh mấy trường khác kháo nhau điểm thi, song bọn họ không đủ quan hệ để biết chính xác, đám người tỉnh thành hẳn biết rồi. Hôm thi thực sự quá lạnh, cũng may là y mặc áo len ấm mẹ đan, đoán chừng người khác cũng không ở trạng thái tốt nhất, ai cũng chỉ muốn rời khỏi phòng thi lạnh như hầm băng cho sớm:

Lý Béo không nói không rằng mặt âm u bỏ đi.

Chẳng bao lâu Triệu Địch Mông xuất hiện, cười tươi roi rói, nhìn thấy Tần An mà cứ như là nhìn thấy con trai thất lạc bao năm vậy, hai người Lý Mục và Lục Hổ thấy thế nhìn nhau vui mừng, lần này kết quả tốt rồi.

- Vệ Mâu vừa nãy gọi điện cho thầy, thấy không dám tin, trường ta lần này được tổng điểm đứng đầu, Tần An, em được huy chương vàng, Lý Mục và Lục Hổ đều được huy chương bạc.

- Chắc chắn không thầy?

Lý Mục đứng dậy nhanh tới mức làm đổ cả cốc đậu nành chẳng buồn chú ý, Lục Hổ không chưa dám tin, Tần An đoán được trước từ lúc nãy, kiềm chế tốt hơn.

- Trăm phần trăm rồi.

Triệu Địch Môn mừng ra mặt, chưa gì tưởng tượng ngày dẫn đội về trường, hai huy chương bạc tuy bất ngờ, song không quá đáng kể, huy chương vàng còn tổng điểm đệ nhất nữa, đây là vinh dự vô cùng lớn:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch