Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 677: Giải nguyên công. (1)

Chương 677: Giải nguyên công. (1)



Tần An xác nhận chắc chắn thành tích, hưng phấn lấy di động gọi về trạch viện.

- A lô.

Không ngờ người nghe máy là Tần Tiểu Thiên, cái giọng vịt đực khàn khàn, bên cạnh có tiếng Tôn Pháo reo hò, lại còn có cả tiếng Lý Ngọc.

- Bọn mày tới trạch viện chơi game đấy à, không sợ quấy nhiễu ông nội sao?

Tần An nhíu mày lại:

- Ông nội bảo bọn em tới chơi, ông thích náo nhiệt, anh đừng thuyết giáo, em có ngốc đâu mà không biết nghĩ như thế?

Tần An có chút bực bội:

- Được rồi xin lỗi, nhưng biết làm ổn vừa phải thôi, đưa điện thoại cho ông nội đi.

Tần Tiểu Thiên làu bàu đi xuống lầu đưa điện thoại cho ông nội.

- Ông nội, là cháu, Tần An đây.

Cho dù cách điện thoại, Tần An vẫn dùng vẻ mặt cháu ngoan hiếu thảo:

- Tần An à, có chuyện gì thế?

Tần Cử Đức để điện thoại sát tai, ông cụ già rồi, tai không tốt nữa:

- Ông ơi đứng đầu thi hương thì gọi là gì ạ?

- Gọi là giải nguyên, mọi người xưng hô là giải nguyên công, ghê gớm lắm đấy.

Tần Cử Đức hồi tưởng, Tần gia từng có người đỗ tiến sĩ, nhưng đó là chuyện xa xưa lắm rồi, ông chỉ là cử nhân đã rất được trọng vọng:

- Đứng đầu thi tỉnh cơ mà, những ba năm mới thi một lần, về sau thi ít, có khi mấy tỉnh gộp lại thi chung.

- Ông ơi, vậy thì nhà mình có giải nguyên công rồi đấy, cháu là giải nguyên công.

- Giải nguyên công, thật à? Thi cái gì thế?

Tần Cử Đức đứng dậy, giọng cũng lớn lên, ông biết bây giờ không còn khoa cử nữa, nhưng nếu đứng đầu toàn tỉnh thì còn chẳng phải là giải nguyên công thì là cái gì:

- Tiếp theo có thi hội không?

- Thật ông ạ, cháu tham gia thi olympic đứng đầu tỉnh rồi, có cả thi hội nữa, tổ chức ở Bắc Kinh.

Tần An rất biết ao ước cả đời của ông, mắt ươn ướt:

- Đúng rồi, đúng rồi, thi hội là phải lên kinh thành đấy, ông nội của ông có kể, lần đó cả huyện góp tiền cho giải nguyên công đi thi.

Tần Cử Đức nước mắt lem nhem:

- Giỏi... Giỏi, cháu ngoan của ông... Tiểu Thiên, Tiểu Thiên đâu, chuẩn bị áo cho ông, ông phải dâng hương tế tổ.

Ông cụ truyền thống như Tần Cử Đức, lớp người đọc sách từ trước thời giải phóng, có lẽ không hiểu thi Olympic là cái gì, không rõ đứng đầu kỳ thi cao trung hay đại học với đứng đầu kỳ thi Olympic khác nhau thế nào, nhưng giải nguyên công thì ông hiểu lắm, đó gọi là quang diệu tổ tông.

Thực tế bây giờ chẳng có bất kỳ một kỳ thi nào có sức ảnh hưởng so sánh với khoa cử thời cổ đại, cho dù cả thi đại học khiến cả nước như phải nín thở, đem so với với khoa cử ngày xưa là sự chênh lệch không thể tính toán được.

Tần An chỉ muốn để ông nội vui thôi, Tần gia là gia tộc truyền thống bảo thủ như rất nhiều gia tộc lâu đời khác ở Trung Quốc, trưởng tôn đại biểu cho tương lai của cả gia tộc, liên quan địa vị cả thanh danh gia tộc một đời.

Trên vai Tần An gánh rất nhiều thứ, y từng chẳng hề để ý trân trọng, tùy ý làm theo sở thích, tới khi lớn lên rồi mới hiểu được trách nhiệm đó, y hiểu, cho nên đang nỗ lực làm tròn trách nhiệm của trưởng tôn.

Xã hội ngày càng hiện đại, cá nhân ngày một đề cao, cái gọi là trách nhiệm gia tộc đã phai nhạt nhiều, người kế thừa bồi dưỡng từ nhỏ phải hi sinh hết thảy vì gia tộc chỉ còn thấy trong tiểu thuyết, nhưng ở loại gia đình như Tần gia, yêu cầu với con cháu vẫn rất cao.

Trước kia anh cả trong mắt ông nội là thứ không ra gì, là đứa cháu bất hiếu bị chửi mắng, vì anh cả bỏ học, cho dù kiếm được bao nhiêu tiền thì ông nội cũng không để vào mắt, thấy lần nào là chửi mắng lần ấy, anh cả không dám ho he, vẫn phải quỳ khấu đầu nghe giáo huấn. Có điều sau đó anh cả ra ngoài là lại cùng Tần An cười hì hì ngay được, chẳng để trong lòng, loại tư tưởng của ông nội đã hết thời rồi, anh cả không cách nào hoàn thành nguyện vọng của ông nội, bảo anh đi học, thà xuống mỏ đào than còn hơn.

Có lúc Tần An nghĩ linh tinh, nếu anh cả nghe lời ông nội, cho dù đi học không không tốt, cũng không tới mức thế này, nhưng có nhiều chuyện, ai mà nói rõ được chứ? Như mình, cũng đâu ngăn cản được, để lại day dứt tới giờ.

Khi đó anh cả trong mắt ông nội là thứ vứt đi, Tần An cũng suốt ngày bám đuôi anh cả nghịch ngợm, nhưng y không phải là trưởng tôn, nên được ông nội cưng chiều, vì y không phải gánh trách nhiệm gia tộc.

Anh cả không còn nữa, Tần An thành trưởng tôn, nếu mà còn nghịch ngợm thì thế nào cũng bị ông giáo huấn, ngược lại Tần Tiểu Thiên học hành dốt nát tới mấy cũng chẳng sao, ông còn bảo rủ bạn tới nhà chơi nữa, đấy chính là ông nội y.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch