Thời gian của ông nội không còn nhiều nữa rồi, Tần An muốn mang về cho ông phần thưởng lớn nhất.
Đến buổi chiều tổ chức nghi thức công bố thành tích và trao giải, Vương Hồng Kỳ tới đón Tần An về trấn Thanh Sơn. Suốt cả đường đi chuông điện thoại không ngừng, Dương Thanh, Đường Khiêm Hành và Tề Mi, hiệu trưởng Lý Khai Minh và chủ nhiệm Cung Lâm Tường, cả giáo viên số học thời sơ trung thầy Quách Chí Kiên... Không biết làm sao mà tin tức lan đi khắp nơi nhanh như vậy, nghe điện thoại tới mệt luôn, chỉ muốn tắt máy vờ hết pin.
Chẳng hiểu thế nào mà Tề Vân Cách cũng gọi điện tới, đại khái là An Thủy nói cho, y đành phải qua loa vài câu, hối hận không tắt máy sớm hơn.
Về tới trấn Thanh Sơn, không tới khu tập thể, đoán chừng người tới nhà đông lắm, Tần An bảo Vương Hồng Kỳ đưa mình tới thẳng trạch viện.
Xe vừa đỗ ở ngoài cánh cổng đã mòn vẹt của trạch viện, Tần Tiểu Thiên đã đốt bánh pháo dài dằng dặc treo trên cây rồi la hét chạy đi, pháo nổ đinh tai nhức óc, qua làn khói mù mịt Tần An nhìn thấy ông nội đứng rất thẳng, không cần chống gậy, không cho bác cả đỡ, mặc cái áo thọ, vuốt râu cười khà khà, cha mẹ đứng ở phía sau mặt rạng rỡ tự hào, chị Tần Manh thì nhìn y với vẻ mặt giống như lúc nghi ngờ y hồi nhỏ ăn vụng bánh của mình.
Lãnh đạo và giáo viên của sơ trung Thanh Sơn tới rất đông, Tần An lớn lên trong hoàn cảnh giáo dục của trấn, lên thành phố chưa bao lâu, công lao này được mặc định là của thị trấn rồi, ai cũng cảm khái, nói nhiều nhất không phải là khen ngợi Tần An mà là đua nhau kể tội trạng của y năm xưa, kể ra một chuyện là mọi người đều cười vui vẻ. Về khoản này thì Liêu Du đoạt giải nhất rồi, chuyện đuổi Tần An ra khỏi lớp được cô kể hết sức tự hào.
Tần An toát mồ hôi, nhiều chuyện y đã quên, phải thừa nhận, mình và Tôn Pháo khốn kiếp thật, Tôn Pháo nghe được một nửa chuồn rồi, hắn không có thành tích để tẩy trắng như Tần An.
Ngoài cổng lại pháo nổ ầm ĩ, trưởng thôn cùng năm sáu cụ già trong thôn cũng tới chúc mừng, thanh niên trong thôn có cớ, đốt pháo tưng bừng.
Mới chỉ là thi tỉnh thôi, nếu như đứng đầu toàn quốc thì sẽ thế nào? Tần An không nghĩ còn có thể long trọng hơn được nữa, cái đất Thanh Sơn này tuy đặc sản là thổ phỉ lưu manh, nhưng học hành vẫn cực kỳ được coi trọng, ở cái nơi truyền thống lạc hậu mới có được niềm vui bất ngờ này.
Tần Cử Đức dắt tay Tần An tới trước bài vị của tổ tiên, thắp hương tế điện, cảm tạ tổ tiên phù hộ, đọc bài văn rất dài, không biết ông nội đã chuẩn bị ngày này bao năm nữa, Tần An quỳ mỏi chân vẫn vui vẻ.
Gặp chuyện thế này không mở tiệc sao được, nhưng mà nấu nướng thì không kịp rồi, may có hiệu trưởng sơ trung Thanh Sơn ở đây, thế là bác cả nhờ ông trực tiếp mang tiệc từ khách sạn Thanh Hà tới, bàn tiệc bày tới tận ngoài cửa.
Không ngờ giữa chừng bữa tiệc cả chị dâu biết tin cũng nhanh chóng trở về, Tần Thấm chẳng biết gì nhưng vui lắm, cứ đông người là nó thích.
Sau bữa cơm, ông nội hơi mệt nghỉ ngơi rồi, Tần Hoài dẫn Tần An ra ngọn đồi nhỏ bên ngoài trạch viện, nhìn cảnh tuyết của trấn Thanh Sơn, cảm thán:
- Năm xưa cha tốt nghiệp cao trung, không thể đi học đại học, phải vừa làm việc chấm công, vừa làm giáo viên, sau đó nỗ lực thi vào chuyên khoa, giờ sự nghiệp coi như có một khởi đầu, bác cả con thì học hành dang dở, chưa bao giờ làm ông nội vẻ vang, may có con rồi, tốt, thành tựu cả đời cha e chỉ làm nền cho con thôi.
Cha trước giờ luôn giữ uy nghiêm, không ngờ lại lộ ra tiếng lòng như vậy, chẳng biết kích động tới mức nào, Tần An ôm vai cha, y đã cao ngang cha mình:
- Cha, con làm sao mà hơn được cha chứ, trừ khi con sinh ra được đứa con lợi hại hơn con của cha.
- Ha ha ha ha...
Tần Hoài cười lớn, tiếng cười vô cùng sảng khoái, thì ra mình từ mười mấy năm trước đã đạt được thành tựu đỉnh cao cuộc đời rồi, con trai lợi hại, chẳng phải công của cha à, Tần Hoài nhìn màn tuyết bao la, cực kỳ đắc ý.