Kết hôn chưa lâu, cha y đã nóng lòng muốn có cháu bế, ngại không nói với con trai chuyện chăn gối cần nỗ lực một chút, chỉ biết nóng ruột đợi. Nhưng mà kết hôn rất lâu không thấy con dâu có thai, Tần Hoài chẳng có kinh nghiệm gì truyền thụ bảo con trai chú ý ăn uống, dặn đi dặn lại không được rau thơm, Tần An nghe lời cho cha vui, thế rồi không lâu sau vợ y có con thật, cha y nhất quyết đổ lỗi cho rau thơm.
Rốt cuộc có phải lỗi của rau thơm hay không thì Tần An không đi tìm hiểu nữa, nhưng mà thói quen thì vẫn giữ, nhiều chuyện không phải khoa học nói không là không, Tần An cái gì cũng tin một chút, cũng có thể nói là y chẳng tin gì hết, kể cả thần thánh và khoa học.
- Tần An được ba giải đầu cấp tỉnh là có tư cách đề cừ rồi phải không, tức là cháu không cần thi đại học nữa à?
Trọng Hoài Ngọc thấy ba đứa trẻ con lấm lét với nhau không truy tới cùng là vì sao:
- Đúng ạ, nhưng mà cháu vẫn thi đại học.
Cái giải nguyên kia là y tự phong thôi, còn trạng nguyên đại học là thứ mà ai cũng công nhận, Tần An tưởng tượng lúc cái băng rôn lớn căng lên, ông nội sẽ vui vẻ thế nào:
- Bây giờ cháu đi thi Olympic quốc tế đạt giải gì đó, mà mới năm thứ nhất, trong mắt người khác cháu có thiên phú ở môn đó, e là năm thứ hai, thứ ba không cần học nữa, trực tiếp bị kéo đi nhồi nhét kiến thức chuyên nghiệp rồi. Cháu chỉ hứng thú với cái huy chương Olympic, không hứng thú với môn nào, cháu còn chưa rõ lên năm thứ ba theo khoa tự nhiên hay xã hội nữa. Trước nay cháu học là vì cháu tự thấy có hứng thú, giờ càng học lên càng thấy bị ép buộc nên thôi.
- Tóm lại là cậu ấy không có hứng, mọi người đừng tìm hiểu nữa, mai cậu ấy có hứng rồi lại theo đuổi nghệ thuật cũng nên.
Tôn Tôn lắc đầu, cô nhận ra tính cách Tần An kỳ thực y hệt Diệp Trúc Lan, chỉ là Tần An có quyết tâm hơn mà thôi, cô bạn y thì hời hợt:
- Tự nhiên hay xã hội đều thế cả, học tốt là được.
Tôn Ngạn Thanh hiển nhiên không quá quan tâm cái này, con gái từ tiểu học tới cao trung, thành tích đều hàng đầu, chuyện học tập thì ông hoàn toàn để con gái tự quyết:
- Làm sao mà giống nhau được, có đứa bé giỏi môn tự nhiên, có đứa bé giỏi môn xã hội, chọn bên nào liên quan tới tiền đồ, đau đơn giản là chuyện học tập.
Trọng Hoài Ngọc lườm chồng:
- Thì mới năm thứ nhất thôi, sang năm thứ hai xem mình học tốt môn nào hơn rồi quyết, không nói chuyện này nữa. Các cháu, ăn nào, ăn nào.
Tôn Ngạn Thanh cười đưa đũa gắp cho ba đứa trẻ mỗi đứa một miếng thịt:
Ăn xong vẫn còn sớm, Tôn Tôn giúp mẹ thu dọn, Tôn Ngạn Thanh hưởng thụ ngồi trên ghế sô pha nhìn nhà mới, vợ ông chung tình với nhà cũ ở trấn Thanh Sơn hơn, cả vườn hoa cỏ được chọn một phần đưa tới ban công nhà mới trồng lại, may mà ban công đủ lớn, giờ biến thành cái vườn nhỏ. Căn nhà được trang trí theo phong cách Châu Âu ông thích, giống cái ghế sô pha là kiểu Baroque, sáng trọng khí phái, sống trong nhà kiểu Tây thoải mái hơn nhà truyền thống nhiều, sáng sủa hơn, thoáng đãng hơn, song ở vấn đề này ông tuyệt đối không đi cãi nhau với vợ.
Ở nhà Tôn Ngạn Thanh chơi một lúc, Tần An cáo từ, Diệp Tử của y thì giảu môi quyến luyến, vì đến kỳ nghỉ Tết, chẳng biết cha mẹ cô lại đưa đi đâu ăn Tết, nói không chừng cả kỳ nghĩ không gặp Tần An. Suốt một tháng vừa rồi Tần An chạy đông chạy tây, chẳng mấy khi ở bên nhau, giờ lại thêm hai mấy ngày không gặp, làm sao chịu nổi?
Tần An nói mai sẽ tiễn cô lên xe, Diệp Trúc Lan vui vẻ hơn, tối nay chưa phải lần gặp nhau cuối cùng.
......
Tiểu khu Thanh Viên mới xây dựng, tranh thủ trước tết Xuân, rất nhiều nhà đang chuyển tới sống, người qua lại vận chuyển đồ đạc hết sức náo nhiệt, tối rồi mà thi thoảng nghe thấy tiếng cười sang sảng của người vào nhà mới, tiếng quát trẻ con cẩn thận kẻo va phải người khác.
Công ty vận chuyển của Tôn Ngạn Thanh mở trên thành phố, giờ cả nhà chuyển tới, ông cũng không định đi theo đội xe nữa, ngồi văn phòng nhận đơn hàng là được, cuộc sống gặp nhau ít chia tay nhiều coi như kết thúc, cũng tại vì Trọng Hoài Ngọc lưu luyến cái ngõ xưa cổ kính, chứ còn nhà mới thì hai mẹ con đều chẳng ham.