Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 682: Lý do vớ vẩn. (2) (2)

Chương 682: Lý do vớ vẩn. (2) (2)


Tôn Ngạn Thanh đắc ý nhất là mình thiếu niên nghèo khó, cả đời phấn đấu, rốt cuộc khiến cha vợ không thể coi thường nữa, cưới được người vợ xinh đẹp tới mức làm người ta đố kỵ, có con gái ưu tú, còn gì không thỏa mãn? Chắc chỉ còn đợi con gái tốt nghiệp đại học rồi kiếm con rể nữa thôi, chứ còn gì phải lo nữa? Hết rồi, tiền nhiều lắm rồi, đời này hưởng thụ thôi, ngắm nghía nhà mới, vui vẻ hát nho nhỏ, nhìn thấy vợ ngồi chải tóc trước gương, lặng lẽ đi vào khép cửa lại, ôm lấy vòng eo nhỏ, nhìn hai tai vợ đỏ lên, vợ chồng bao năm rồi vẫn còn xấu hổ như đêm tân hôn, khiến ông hết sức ngứa ngáy.

Đã có nhà rồi, từ học kỳ sau Tôn Tôn không cần ở KTX nữa, cuộc sống khổ cực coi như kết thúc, cô tuy tính cách kiên cường tự lập, song cũng sống sung sướng từ nhỏ, không chịu nổi căn phòng mùa đông ẩm thấp, chui vào chăn ẩm có khi lạnh hơn bên ngoài, dù là phòng con gái, song vì đông, có rất nhiều mùi khó ngửi, chưa kết canh trong trường vĩnh viễn chỉ có xương không thấy thịt, Tôn Tôn nhìn căn phòng ngủ vẫn còn chưa sắp xếp xong của mình, tâm tình rất tốt.

Chuyện Khuông Vịnh Mai điều lên thành phố diễn ra hết sức thuận lợi, làm bà cũng phải bất ngờ, song rất vui mừng vì cống hiến hi sinh bao năm được tổ chức công nhận. Chỉ là Khuông Vịnh Mai còn vài việc chưa xong, phải nửa cuối năm 1997 mới điều lên thành phố.

Diệp Trúc Lan thấy Tôn Tôn không ở KTX nữa, một mình cô cũng không chịu, trước kia từng bị mẹ gửi tiền sinh hoạt rồi bỏ rơi ở nhà Tôn Tôn, thế nên chuẩn bị học kỳ sau cũng tới nhà Tôn Tôn ở, không cần phòng giành cho khách, hai cô gái thân thiết ở chung phòng, cảm giác như chị em vậy.

- Con gái trường mình lợi hại nhỉ, đứng đầu là Chu Nhã Nam, thứ ba là bạn, ba vị trí đầu thì hai là nữ, thế mà nhiều người cứ nói lên cao trung con trai sẽ lợi hại hơn.

Diệp Trúc Lan dắc ý giơ nắm đấm nhỏ lên:

- Mình cũng lợi hại hơn Tần An.

Tôn Tôn đang cẩn thận xếp từng món đồ trang trí nhỏ trên bàn, nghe vậy phì cười, đánh rơi cả đồ xuống đất.

- Cười cái gì đấy?

Diệp Trúc Lan làm bộ mặt hung hăng:

- Không có gì, không có gì.

Tôn Tôn không dám trêu vào Diệp Trúc Lan, nếu không bị quấn lấy thì cả ngày không làm được gì, lảng đi:

- Có tin đồn Chu Nhã Nam thích một người, biết ai không?

- Tần An chứ gì, nghe thấy lâu rồi hình như từ hồi đầu năm cơ.

Diệp Trúc Lan chẳng hề để ý, trước kia đúng là cô rất sợ bị cô gái khác cướp mất Tần An, nhưng sau lần đi dã ngoại đó, cô không sợ nữa rồi, huống hồ còn có Tôn Tôn, đến Đường Mị thông minh như thế mà còn bị Tôn Tôn phát hiện ý đồ cảnh báo mình, cô thấy chỉ cần có Tôn Tôn ở bên cạnh là không cần lo gì cả:

Tôn Tôn nhìn bộ dạng vô tâm của Diệp Trúc Lan, thầm thương tâm, Diệp Trúc Lan tin Tần An không phải vì cô ngốc, có lẽ cô cũng không phát hiện ra Tần An có tình cảm với mình, nhưng biết bất kể thế nào, cô gái quan trọng nhất trong lòng Tần An chính là mình, vì thế nhắm mắt với mọi uy hiếp xung quanh, không ai có thể cướp được Tần An của cô, vì trong tim Tần An có cô, ai cướp đi cũng chỉ là cướp Tần An chứa đầy hình ảnh Diệp Trúc Lan.

Không biết có phải mình nghĩ lung tung không, chắc đọc truyện ngôn tình quá nhiều, nhiều khi Tôn Tôn rất tức giận với Tần An, bỗng dưng xuất hiện làm loạn trái tim phẳng lặng của mình, đáng lẽ lúc này mình phải đang chăm chỉ học tập, rảnh rỗi luyện tập ca hát vũ đạo mình yêu thích chứ không phải hơi chút lại liên tưởng tới cậu ta.

Tôn Tôn có chút giận bản thân.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch