Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 683: Tin nhắn di động. (1)

Chương 683: Tin nhắn di động. (1)



- Cái gì thế này?

Có tiếng nhạc nho nhỏ vui tươi vang lên, Diệp Trúc Lan hai tay bám thành giường nhìn xuống:

- Tôn Tôn, bạn dấu món gì dưới gầm giường thế?

Tôn Tôn nghe vậy đi tới nhìn xuống gầm giường, nhặt lên một cái điện thoại:

- Di động của Tần An, sao lại ở đây?

- Có người gọi tới, có nên nghe không?

- Bạn hưng phấn cái gì chứ, đại khái là Tần An thấy quên di động nên gọi tới thôi, nghe đi.

Tôn Tôn mở di động đưa Diệp Trúc Lan:

Diệp Trúc Lan nghe điện thoại một lúc, cứ “ừ, ừ” rồi đầu gật lên tục, cúp máy hớn hở nói:

- Tần An tới chơi, bảo chúng ta năm phút nữa mở cửa.

- Bạn đoán trước rồi chứ gì?

Tôn Tôn nhớ lại bộ dạng hớn hở vừa xong của Diệp Trúc Lan:

- Đúng là thường xuyên làm chuyện xấu với nhau đến mức tâm linh tương thông rồi.

Diệp Trúc Lan xấu hổ hết xoa tay lại vặn vẹo người:

- Mai mình phải đi Hành Thủy rồi, để Tần An tới chơi đi, Tôn Tôn tốt bụng.

- Không, đây là nhà mình, mình quyết định. Cậu ta tới nhà người khác chơi, lại tùy tiện vào phòng con gái mà không xin phép trước, hành vi lưu manh không thể chấp nhận, mình không cho lưu manh vào phòng.

Tôn Tôn rất kiên quyết, xỉa tay vào trán Diệp Trúc Lan:

- Bạn thật là, không biết xấu hổ nữa hay sao, vừa mới chuyển nhà, đêm đầu tiên có con trai mò tới, chấp nhận được không? Mà không cẩn thận để cha mẹ mình biết là xong hết đấy.

- Tôn Tôn...

Diệp Trúc Lan ôm lấy cổ Tôn Tôn làm mặt tội nghiệp:

- Cả kỳ nghỉ xuân này mình phải đi rồi, cho Tần An vào đi.

Tôn Tôn hết sức đau đầu, tới giờ vẫn không hiểu làm sao mình lại dính vào hai cái thứ bạn xấu này?

Thấy Tôn cũng có vẻ xuôi rồi, Diệp Trúc Lan càng nài nì, dùng cả thứ giọng trẻ con học Tần Thấm làm người ta sởn da gà, Tôn Tôn đành đầu hàng:

- Được rồi, được rồi, nhưng Tần An phải về sớm, và bạn cũng không được đi theo.

- Tôn Tôn tốt nhất.

Diệp Trúc Lan hưng phấn nhảy khỏi giường đi mở cửa:

Tần An đã đợi ở cửa một lúc rồi, mặc quần áo thể thao tối màu gọn gàng, cửa vừa mở ra một cái là nhanh chóng cởi giày, sau đó cầm lên nhanh như trộm chuồn vào phòng Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan khóa cửa nhón chân chạy theo sau, cả hai không hề nói một lời, cực kỳ ăn ý.

- Cậu mang giày vào làm gì thế hả?

Tôn Tôn thấy giày Tần An còn dính cỏ, lấy túi ny lông cho y đựng, tránh làm bẩn gian phòng mới của cô:

- Nếu cha mẹ bạn đột nhiên có chuyện ra ngoài, nhìn thấy giày của mình ở cửa không phải hoài nghi à?

Tần An đắc ý giơ chân đất lên:

- Ngay cả dép đi trong nhà mình cũng không lấy.

- Cậu đúng là thứ sinh ra để làm chuyện xấu.

Tôn Tôn lắc đầu hết cách, thấy lưng Tần An còn có cái ba lô to, nói:

- Mang cả bài tập tới chép đấy à, đừng hòng mình cho cậu chép.

- Nửa đêm vào phòng một cô gái để làm bài tập, wow, Tôn Tôn, bạn đúng là số một thế giới rồi đấy.

Tần An bỏ ba lô xuống, giơ ngón cái ca ngợi hết sức khoa trương:

Tôn Tôn hơi đỏ mặt lúng túng, Diệp Trúc Lan tò mò nhìn ba lộ:

- Bên trong là gì thế?

- Quà năm mới cho hai bạn.

Tần An lấy ra hai cái hộp đẹp đẽ:

- Di động!

Hai cô gái giật mình kêu lên, món quà này quá đắt rồi, tuy giá di dộng cùng cước điện thoại đã giảm xuống rất nhiều, nhưng làm gì có trẻ con nhà nào dùng di động, một là quá đắt, hai là quá phô trương.

- Suỵt, nói khẽ chứ.

Tần An giật mình đặt tay trên môi, giật mình cảnh giác nhìn ra ngoài:

- Yên tâm, mình muốn tập hát nên ngay từ đầu đã bảo cha mình làm phòng cách âm rồi, nếu chúng ta không khua chiêng đánh trống thì không nghe thấy đâu.

Tôn Tôn chỉ lớp dán cách âm ở khe hở bốn xung quanh phòng:

Tần An rõ ràng hưng phấn hơn một chút:

- Thích không, mỗi người một cái.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch